Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nhã gian, một người mặc áo trắng trên xe lăn.
Nghe thấy động tĩnh, chàng ngẩng đầu nhìn sang, mỉm giơ mời ta .
Ta hít sâu một hơi, mỉm xuống.
Chàng đưa cho ta một bát canh. Ta rồi mở miệng:
“ Vệ tử đến để từ hôn, ta chấp . ta chấp thì vô dụng.”
“Phụ thân và đích của ta không phải người dễ nói . Còn phải phiền Vệ tử làm người tốt đến cùng, thuyết phục cả phụ ta mới .”
Chàng khựng lại, giọng trẻo lạnh nhạt, vẫn ôn hòa:
“Nàng từ hôn?”
Ta nghiêng đầu, đầu ngón cảm độ ấm của bát sứ xanh:
“Không phải chàng đến để từ hôn sao?”
Chàng , ta lại thấy nụ ấy không xuất phát từ đáy lòng.
“Từ hôn .”
“Hôm nay ta đến là nói với cô nương vài .”
“ chân ta tàn tật, thân thể không tốt. Ta ở nhà không sủng ái, này phân gia e là chẳng bao nhiêu bạc. Con đường làm quan của ta bị hạn chế. Theo ta, sợ là chẳng có tiền đồ gì.”
Ta uống một ngụm canh, bình thản gật đầu.
“Ta .”
Chàng hơi nghi hoặc:
“Nàng ?”
Ta không thể nói kiếp trước ra, bèn nói:
“Những điều này ta không để ý.”
Chàng ngẩn người, ngay ngắn trên xe lăn bằng gỗ lê.
Tuy đôi mày mắt chàng dịu dàng, trên mặt mang ý , ta luôn có thể ngửi thấy trên người chàng một nỗi buồn rất nhạt.
“ cô nương không để ý, vậy hôn sự này…”
Ta chân thành nói:
“Vậy thì xem tử. Mấy ngày nữa, danh tiếng của ta e là sẽ không tốt. Bọn họ nói ta trèo cao. tử để ý, cứ tìm phụ ta từ hôn là .”
Đến lúc đó, ta có thể trực tiếp xuống Giang Nam. dựa vào nghề thêu thùa của mình, ta không sợ không sống nổi.
là như vậy, A nương không như ý, không bà có nguyện ý đi cùng ta hay không.
Chàng lại ôn hòa khẽ:
“ cô nương thật trèo cao, chắc hôm nay đến để từ hôn rồi.”
Chàng từ áo ra một tấm thiệp mời.
“Nghĩ đến việc cô nương ở nhà không dễ sống. Mấy ngày nữa hoàng hậu nương nương mở cung yến, mời ta vào cung dự tiệc. Cô nương có nguyện đi cùng ta không?”
Ta tấm thiệp ấy, do dự một lát.
“Cô nương để ý việc đi cùng một kẻ chân như ta…”
Ta bật khẽ:
“Người như chàng là người thế nào, đến hôm đó gặp rồi sẽ .”
Trở về phủ, ta thấy phòng toàn là những bọc lớn bọc nhỏ đựng quần áo.
A nương ăn đào nói:
“Những thứ này đều là Thẩm Hoài Cẩn đưa tới. nói đa tạ sự giúp đỡ mấy năm nay, những thứ này trả lại cho con, này đứa không còn liên quan gì nữa.”
“À đúng rồi, chọn xong phủ đệ rồi, ít ngày nữa sẽ dọn ra ngoài.”
Ta cầm những bộ y phục ấy, lòng có chút vui vẻ.
là một khoản tiền đấy.
Trước kia A nương không ta gả cho Thẩm Hoài Cẩn. Bạc ngoại tổ phụ gửi đến Hạ gia cho Thẩm Hoài Cẩn đều bị giữ lại hết.
Ta có thể phần lớn tiền tiêu vặt hằng tháng của mình để nuôi , mua quần áo mới cho .
Ta lại không thường ra ngoài, còn phải đến viện đọc sách. không tươm tất một chút, sợ sẽ mất mặt.
Ta kể giữa ta và Vệ Hành cho A nương nghe.
A nương rất vui, ra một khoản bạc, dẫn ta ra khỏi phủ mua mấy bộ y phục chỉnh tề.
Ngày dự tiệc, A nương thuê riêng kiệu phu đưa ta vào cung.
cung, ta trò với Vệ Hành một lúc, rồi chàng bị người gọi đi.
“Thanh Lam cứ tùy ý, ta đi rồi sẽ quay lại.”
Ta uống một ngụm trà, lại đúng lúc gặp Hạ đi ngang qua.
“Sao ngươi lại đến đây? Không phải ta bảo A Yên vứt phần thiệp của ngươi đi rồi sao?”
Ta thở dài:
“Bái kiến trưởng tỷ, ta Vệ tử mời đến.”
“Vệ tử? Ai vậy?”
Ta khựng lại.
Hóa ra nàng ta còn chưa , chủ định thân ta với Vệ Hành.
Trưởng tỷ đang định hỏi tiếp, lại có một tỳ nữ vội vàng tiến lên:
“ vị cô nương, tiệc mở, điện hạ mời các cô nương vào chỗ.”
Chúng ta theo nàng ta vào chỗ , vẫn không thấy Vệ Hành, ngược lại thấy Tạ Bá Ước và Thẩm Hoài Cẩn.
Ánh mắt người họ lướt qua người ta, rồi rơi lên người Hạ .
một chén trà, thái tử điện hạ xuống vị trí trên cao.
Ngài nói với mọi người vài câu, rồi từ trước ngực ra một .
“Cô rồi đi nghỉ một lát, bảo người giả làm cô để che mắt hậu.”
“ rồi người ấy nói, trên đường phía tây từng cách hòn giả sơn nói với một cô nương. Chưa thấy rõ dung mạo, nhìn thấy này. Nay cô ban hôn. Không này là của ai?”
Ta nhìn kỹ trắng.
Ngay đó, ánh mắt ta dần chuyển từ sang mặt Hạ .
Hạ có chút ngẩn ra.
Một lát , thái tử mất kiên nhẫn, sai người bên cạnh đi tìm xem rồi ai đi từ phía tây tới.
Không lâu , có tỳ nữ đến báo.
Thái tử cho chúng ta tiến lên.
Động tác trên người ở phía xa khựng lại.
Ta và Hạ đứng dậy tiến lên.
Trên trán Hạ lấm tấm mồ hôi.
“Thần ra. Đây là của Hạ nhị cô nương.”