Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Người Nghèo Và Chiếc Đồng Hồ

Dì Kỷ phụ họa: “Đúng vậy , tại chú dì nuông chiều Đồng Đồng quá mức sinh hư, cháu bao dung bé một chút nhé.”

Tôi lắc : “Chú dì ạ, có một số chuyện chú dì không biết đâu, cháu không muốn nói ra.”

“Cậu nói đi, tôi lại muốn nghe xem tôi còn ra chuyện gì nữa.” Kỷ Đồng tức đến mức hét lớn, “Hôm nay cậu không nói ra được lý do ngô khoai gì, tôi quyết không yên với cậu đâu.”

Nghe thấy này, sắc tôi hẳn xuống.

Vốn dĩ tôi còn muốn giữ lại chút thể diện cho Kỷ Đồng, nếu đã không cần thì tôi chẳng việc gì khách sáo nữa, lùng nói: “Đêm cậu say rượu bảo Diệp Mặc đưa cậu về ký túc xá, nhưng cậu không hề về , một nam một nữ buổi tối có thể những gì, cần tôi nói thẳng tuột ra không?”

“Tôi…” Kỷ Đồng có tật giật mình cúi gầm xuống.

“Khốn kiếp!” Chú Kỷ đập bàn đứng phắt dậy, “Kỷ Đồng, mày nói cho tao biết, những gì Giang Nam nói có là thật không? Đêm mày đi đâu gì hả?”

… Diệp Mặc bị thương lưng, bệnh viện chăm sóc cậu .”

Nghe thấy này, dì Kỷ suýt chút nữa thì không thở nổi, dùng ngón tay dí mạnh vào Kỷ Đồng một .

đứa chết tiệt này, Cố Xuyên là vị hôn phu của , vì một người đàn ông khác bị thương lại bệnh viện túc trực chăm sóc, bắt thằng bé thế nào đây?”

Chú Kỷ nhìn chằm chằm Kỷ Đồng: “Thật sự chỉ là túc trực chăm sóc bệnh viện thôi ?”

“Là thật ạ, Diệp Mặc có thể chứng, Diệp Mặc, cậu nói một câu đi chứ.”

Diệp Mặc im lặng.

Kỷ Đồng đờ người ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, quay nhìn về phía tôi, ánh đầy khẩn thiết: “Cố Xuyên, là vì Diệp Mặc bị thương, nhất thời không ngợi được nhiều, quên bẵng đi việc gọi điện thoại cho cậu, cậu tin đi, không chuyện gì có lỗi với cậu cả.”

Tôi ngẩng , nhìn Kỷ Đồng bằng ánh thấu xương, lấy điện thoại ra mở album ném bàn.

“Tự cậu nhìn đi!”

Màn hình điện thoại ngửa trên, lộ ra một tấm , Diệp Mặc và Kỷ Đồng đang ôm ấp nhau tình trạng trần nhộng.

“Mày… mày…” Ngón tay dì Kỷ run rẩy chỉ vào Kỷ Đồng, tức đến mức không nói nên .

“Đồ khốn nạn!” Chú Kỷ giận dữ giáng một tát nảy lửa Kỷ Đồng.

Kỷ Đồng giống không cảm thấy đau, ngơ ngác nhìn tấm trên điện thoại, không ngừng lắc : “Không thể nào, tấm này, cậu lại có tấm này được chứ?”

Ngay sau , dường ra điều gì, bỗng chốc trừng nhìn Diệp Mặc: “Là cậu!”

chỉ vào Diệp Mặc gầm : Tại cậu lại gửi tấm này cho Cố Xuyên, cậu rõ ràng đã hứa với .”

“Xin lỗi cậu, Đồng Đồng, thực sự là quá cậu , cứ đến việc cậu gả cho người khác là tim lại đau dao cắt.”

Diệp Mặc nhìn Kỷ Đồng, đong đầy tình , sau cậu ta quỳ sụp xuống trước chú Kỷ và dì Kỷ.

“Chú dì ơi, chuyện đã xảy ra , cháu chịu trách nhiệm, xin chú dì hãy cho cháu một cơ hội, cháu chứng minh bản thân không hề kém cạnh Cố Xuyên, cháu thương chăm sóc Đồng Đồng suốt đời suốt kiếp.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Chân tướng đã đại bạch !

“Diệp Mặc, cậu quả thực là rất có tâm cơ, tôi tự thẹn không bằng, nếu cậu đã thích Kỷ Đồng vậy thì tôi xin chúc hai người bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử.”

“Cố Xuyên!”

Kỷ Đồng rơi nước chạy lại định kéo tay tôi.

Tôi hất tay ra, quay nói: “Ông nội, chúng ta đi thôi ạ.”

“Cố Xuyên, xin cháu và cụ đợi một lát.” Chú Kỷ tiếng, “Chuyện này tôi cho hai người một giải thích thỏa đáng.”

Nói đoạn, chú lườm một thật sắc vào Kỷ Đồng đang khóc lóc, mất hồn mất vía, ngồi xuống ghế, nhìn xuống Diệp Mặc bằng tư thế kẻ bề trên, giọng điệu lùng vô cảm.

“Mày vừa mới nói gì? Bản thân không hề kém cạnh Cố Xuyên? Hơ, nhìn xem quần áo và giày dép trên người mày đi, có món nào không là của Cố Xuyên không, mày lấy tư cách gì nói bản thân không kém cạnh Cố Xuyên?”

này vừa thốt ra, sắc Diệp Mặc lập tức trở nên vô cùng khó coi, vắt óc suy mãi mới tìm ra được một lý do.

là bởi vì xuất thân của cháu không bằng cậu ta, nếu cho cháu một vạch xuất phát giống cậu ta, cháu có thể tốt hơn cậu ta gấp bội.”

“Cho nên mày liền đánh chủ ý người Đồng Đồng đúng không.” Chú Kỷ trừng trừng nhìn Diệp Mặc, sự tức giận, chán ghét không thèm che giấu lấy một chút.

“Không vậy đâu ạ.” Diệp Mặc cuống cuồng nói, “Cháu là thật lòng Đồng Đồng, nếu không có , cháu trường bước đi nửa bước khó khăn, đến cơm có khả năng không có ăn.”

“Vậy ?” Dì Kỷ vừa mới bình phục lại tinh thần chen ngang câu chuyện, “Xem ra mày Đồng Đồng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Vẻ Diệp Mặc mừng rỡ.

Giọng điệu dì Kỷ lập tức chuyển : “Nhưng người giúp đỡ mày trường đâu chỉ có một mình Đồng Đồng? Tại mày không người khác, lại cứ nhất quyết Đồng Đồng?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.