Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8 - Album Tương Lai

bé không chỉ nhận học bổng quốc gia toàn phần, mà tư còn sớm nhận offer thực tập tại một công ty luật top đầu.

Còn tôi, sau hoàn toàn thoát khỏi cuộc hôn nhân khiến người ta buồn nôn , dùng số tiền chuyển ra ấy lập studio thiết kế nội thất của riêng .

Bây giờ, studio chuẩn gõ chuông niêm yết trên Nasdaq.

Một buổi chiều đầu thu, xử lý xong tài liệu trong , tôi bảo tài xế lái xe tới số Ba ở ngoại ô phố.

Đi mấy cánh cửa sắt lạnh lẽo, tôi ngồi xuống trước cửa phòng thăm gặp.

Không lâu sau, cánh cửa sắt phát ra tiếng nặng nề.

Chính Ngôn quản giáo dẫn vào.

Sự thay đổi của anh ta lớn mức khiến người ta giật .

Tóc bạc quá nửa, sống lưng vốn thẳng tắp giờ còng xuống.

Đáng chú ý nhất đi, chân phải của anh ta kéo lê không tự nhiên. Anh ta một kẻ què đúng nghĩa.

Nghe một trước, trong , vì tranh giành chỉ tiêu lao động, anh ta vài anh chị trong đánh gãy chân. Không chữa kịp nên lại tàn tật.

Anh ta ngồi xuống ghế, cầm ống nghe điện thoại .

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, trong đôi vẩn đục của anh ta bỗng bắn ra một tia hy vọng.

“A Chỉ… cuối cùng cũng thăm anh.”

Anh ta áp vào , giọng khàn như chiếc ống bễ rách.

“Anh biết sẽ không tuyệt tình như vậy mà. phải vẫn đang chờ anh không? Đợi anh ra ngoài, chúng ta bắt đầu lại không?”

Anh ta vậy mà vẫn còn mơ giấc mộng dựa vào tôi trở .

Tôi khẽ cười một tiếng, không tiếp lời anh ta. Tôi lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, dán .

bản photo hồ sơ thăm của Úc Đường.

“Những ngày của Úc Đường trong trại giam nữ cũng không dễ chịu gì.”

Giọng tôi bình thản như đang chuyện tiết.

“Nhưng lẽ anh không biết, khoản tiền anh chuyển vào công ty vỏ bọc của trai cô ta, thực ra phần lớn đều Úc Đường dùng bao nuôi một nam người mẫu ngoài hai mươi tuổi ở nước ngoài.”

Biểu cảm của Chính Ngôn lập tức đông cứng trên , đồng tử co rút dữ dội.

gì?”

Tôi thưởng thức vẻ sụp đổ của anh ta, tiếp tục chậm rãi bổ sung.

“Nam người mẫu kia gian trước bắt vì ma túy, khai sạch toàn bộ chuyện của Úc Đường.”

“Anh tưởng cô ta đóa hoa biết lắng nghe của , thực ra trong cô ta, anh chẳng chỉ một cây ATM vừa già vừa ngu.”

Chính Ngôn run bần bật, ống nghe suýt trượt khỏi .

Anh ta há miệng, như cá rời khỏi nước, thở hổn hển từng hơi.

“Không… không thể nào! Cô ấy từng chỉ yêu một anh…”

Tôi lười nhìn bộ dạng đáng thương tự lừa dối người của anh ta, lại dán một tờ báo khác .

Trang nhất của tờ báo bức ảnh lớn Nặc Nặc mặc áo cử nhân, phát biểu với tư cách đại diện sinh viên tốt nghiệp xuất sắc.

Tiêu đề viết: Ngôi sao mới nổi của giới pháp luật — Ghi chép về thanh niên ưu tú phố Phương Dư Nặc.

Ánh Chính Ngôn ghim chặt vào bức ảnh kia.

Anh ta nâng bàn đầy vết chai và sẹo , muốn cách lớp chạm vào gương gái trong ảnh.

“Nặc Nặc… Nặc Nặc của bố giỏi giang như vậy rồi…”

Nước trong hốc anh ta cuối cùng cũng vỡ đê.

Tôi đứng dậy, cất tờ báo lại vào túi.

bé họ Phương, bây giờ tên Phương Dư Nặc.”

Tôi từ trên cao nhìn xuống anh ta.

Chính Ngôn sụp đổ đập vào , tiếng khóc gào truyền khe hở.

“A Chỉ, anh thật sự hối hận rồi! sao anh lại ma xui quỷ khiến chứ, anh tự hủy hoại chính rồi!”

Tôi chỉnh lại cổ áo, chuẩn xoay người rời đi.

“Anh không phải hối hận vì làm sai.”

Tôi nhìn anh ta, lại câu tuyên án cuối cùng.

“Anh chỉ hối hận vì bắt.”

gian trôi nhanh, lại thêm .

Gió lạnh mùa đông cuốn theo vụn băng li ti, như dao cứa ngã tư trung tâm phố.

Chính Ngôn quấn một chiếc áo khoác quân đội cũ nát, bốc mùi ẩm mốc do người khác vứt lại, co ro phía sau một quầy báo bỏ hoang.

Anh ta ra ba tháng.

Ngày ra , không ai đón anh ta.

Anh ta kéo lê cái chân què tàn tật quay về khu cũ bố mẹ từng sống, lại phát hiện căn đổi chủ từ lâu.

Hàng xóm lạnh lùng với anh ta, vào thứ hai anh ta ngồi , bố mẹ anh ta vì không chịu nổi lời chỉ trỏ của người xung quanh và cảm giác áy náy, lần lượt bệnh mà đời.

Trước mất, hai ông bà trực tiếp quyên căn cũ nát cho tổ chức từ thiện, coi như chuộc tội thay thằng bất hiếu.

Chính Ngôn hơn mươi tuổi, tiền án, thân mang tàn tật, cả một công việc rửa bát tạm cũng không ai chịu nhận.

Anh ta chỉ thể lục thùng rác tìm bìa carton và chai nhựa miễn cưỡng sống ngày.

“Này ông già, tránh ra!”

Một thanh niên đi xe đạp công cộng mất kiên nhẫn bấm chuông.

Chính Ngôn sợ vội kéo túi dệt lùi về sau, giống như một chuột chạy đường.

Anh ta dựa vào cột đèn, thở hổn hển, cố nhét những ngón đông cứng vào dưới nách sưởi ấm.

Đúng lúc , màn hình LED khổng lồ trên tòa Đại Plaza sáng .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.