Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Trước kia điện cũng đối xử với rất tốt mà.”

Ta không mắng nàng.

Nàng còn nhỏ, chuyện từng thấy không nhiều.

Nàng nhớ lúc ta bệnh, Thái từng thái y đến khám.

Nhớ khi ta bị phạt, người miễn ta trực .

nàng không , một người đưa ngươi bát thuốc nóng, không nghĩa này không đưa dao.

Ta từ đáy một hộp gỗ nhỏ.

Bên trong đặt nửa cây trâm gãy.

hồ băng ấy, ta dùng nó cắt đứt đám rong nước quấn giày Thái .

Đuôi trâm gãy dưới đáy hồ.

Đầu trâm được ta nắm mang về.

Xuân Nhụy nhỏ giọng hỏi: “ vẫn giữ thứ này ?”

Ta đóng hộp gỗ lại.

“Giữ.”

“Điện không?”

Ta lắc đầu.

Kiếp trước ta chưa từng nửa cây trâm này .

Khi đó ta rằng nhân chứng, vật chứng đều không quan trọng.

Ý Thái hậu đã chứng minh thay ta .

này ta mới hiểu, chuyện đã được chứng minh , cũng vẫn bị người ta lôi bôi bẩn hết lần này đến lần khác.

Lần này, ta phải mang nó đi.

Ban , Ninh Uyển Sơ triệu ta đến điện Minh Hoa.

Trong điện đốt hương.

Trên bàn đặt một đĩa hoa quế.

Ta nhìn thấy đĩa ấy, bước chân khựng lại.

Kiếp trước, khi nàng sảy thai, nàng cũng mời ta đến.

Cũng là đĩa này.

Nàng nói:

“Nếu trong lòng ngươi trong sạch, thì ăn cùng ta một miếng.”

Ta đã ăn.

Nửa đau bụng.

Ngày hôm , thái y nghiệm trong thuốc hàn.

Cung nữ khóc lóc nói, là ta vì thoát tội nên tự mình động tay chân.

Thừa Tắc không tin hoàn toàn.

người cũng không hoàn toàn không tin.

Người nói:

“Nàng tạm thời cấm túc, chờ tra rõ.”

Cuối cùng chuyện ấy không tra rõ.

Ta bị cấm túc ba tháng.

Bây giờ, hoa quế lại ở trên bàn.

Ninh Uyển Sơ ngồi dưới đèn, vẻ dịu dàng.

“Ngươi sắp đi , ta nói với ngươi vài câu.”

Ta đứng đó.

“Nương nương cứ nói.”

Nàng liếc nhìn đĩa kia.

“Ngồi đi, nếm một miếng.”

Ta nói: “ tỳ đã dùng bữa tối .”

Nàng cười nhẹ.

“Đến một miếng cũng không chịu ăn ?”

Ta cụp .

“Sợ ban đầy bụng.”

Nụ cười trên Ninh Uyển Sơ nhạt đi.

Nàng phất tay người lui xuống.

Cửa điện khép lại.

Cuối cùng nàng không còn giả vờ dịu dàng như vậy nữa.

“Đào Anh, ngươi nghĩ kỹ ?”

Ta nói: “Nghĩ kỹ .”

Nàng nhìn chằm chằm ta.

“Ngươi cứu điện , không cần danh phận, xuất cung. Ngươi đoán bên ngoài nói thế nào?”

Ta không đáp.

Nàng tự nói tiếp:

“Bọn họ nói Đông Cung phụ bạc ngươi.”

“Cũng nói ta, Thái phi này, đã cướp công ngươi.”

Ta ngước .

Ninh Uyển Sơ lạnh lùng nhìn ta.

nên ngươi không thể đi như vậy.”

Ta hỏi: “Nương nương ta đi thế nào?”

Nàng một tờ giấy.

“Chép lại theo cái này.”

Ta liếc nhìn.

Là thư tình.

Trong đó viết ta nhớ quê nhà, tự nguyện rời cung, đời này cảm niệm đức Đông Cung.

Quan trọng nhất là câu cuối cùng.

Cứu người ở hồ băng là bổn phận, không dám nhận công.

Ta cười.

“Nương nương viết thay ta chu toàn thật.”

Giọng Ninh Uyển Sơ rất nhẹ.

“Nếu ngươi chép, ta sai người tiễn ngươi tế.”

Ta hỏi: “Nếu ta không chép thì ?”

Nàng nhìn ta, giọng vẫn nhẹ tênh.

“Đào Anh, trong cung dễ mất đồ nhất.”

Ta gật đầu.

“Ta .”

Nàng nhíu mày.

Ta tiếp tục: “ nên ngày mai kiểm , ta đã mời ma ma.”

Sắc Ninh Uyển Sơ cứng lại.

Ta đẩy tờ giấy kia về.

“Nương nương giữ lại đi.”

đâu này dùng được.”

Ánh nàng lạnh xuống.

“Bây giờ lá gan ngươi lớn thật.”

Ta hành lễ.

tỳ sắp xuất cung .”

“Gan nhỏ thì đi không xa.”

5

Ngày hôm kiểm , ma ma đến rất sớm.

Bà là lão nhân bên cạnh Thái hậu, gương nghiêm khắc.

Cung nhân Đông Cung thấy bà, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

hòm ta tổng cộng ba .

Một đựng y phục.

Một đựng sách vở.

Một đựng đồ linh tinh.

Tất cả đều dán phong điều cung Thọ An.

Ninh Uyển Sơ đến.

Thừa Tắc cũng đến.

Người đứng dưới hành lang, sắc u ám.

“Nhất định phải làm ầm đến mức này ?”

Ta nói: “ tỳ cầu trong sạch.”

Người nhìn ta.

đã nói, không ai dám vu oan nàng.”

Ta còn chưa mở miệng, ma ma đã lạnh giọng nói:

“Lời này điện , lão nghe cũng thấy yên tâm.”

Sắc Thừa Tắc hơi cứng.

ma ma sai người mở .

Hai đầu đều không vấn đề.

Đến khi thứ ba mở , bên trong thêm một túi hương.

Viền túi hương màu vàng sáng.

Vừa nhìn đã là đồ thân cận Thái .

Dưới hành lang lập tức yên tĩnh.

Xuân Nhụy sợ đến trắng bệch.

Ninh Uyển Sơ che môi.

“Đây chẳng phải là thứ điện dùng mấy năm trước ?”

Thừa Tắc nhìn túi hương kia, ánh đột nhiên trầm xuống.

Người không lập tức nổi giận.

ánh đầu tiên người vẫn rơi trên người ta.

Ta đối diện với ánh đó.

“Điện lại tỳ giải thích ?”

Yết hầu người khẽ động.

“Đào Anh, thứ này lại ở trong nàng?”

Ta cười nhẹ.

ma ma nhìn ta.

Ta đạo thủ lệnh từ trong tay áo .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.