Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Cô ấy liều mạng bảo vệ tôi đến vậy.

Nhưng người đứng trên bục nhận thưởng phát biểu là tôi.

Người thầy cô gọi tên khen ngợi là tôi.

Người Giang Tư Minh và Lục bảo vệ là tôi.

Rõ ràng cô ấy có xuất thân tốt hơn tôi, vậy mà mắt Lục dừng lại trên người cô ấy.

Nghĩ đến đây.

mắt cô ấy phía Lục .

Nhưng theo mắt Lục , cô ấy lại Đường Tâm Nhiên đang nằm trên giường bệnh.

Tim cô ấy run lên, sắc mặt trở nên khó coi.

Giang Tư Minh quay sang mẹ mình.

“Mười bảy năm qua, tuy và Dao Dao kết hôn, nhưng lần nào không phải cô ấy chủ động giục thăm mẹ?”

“Lần nào mẹ không sẽ xem cô ấy gái ruột?”

“Mẹ cô ấy . Người mẹ nương tựa duy nhất của cô ấy đã tắt trước mặt cô ấy. mẹ bảo cô ấy làm sao bình tĩnh? Làm sao không phát điên?”

mẹ Giang lập tức sững sờ.

Họ nhớ lại tôi luôn tranh thủ gian chạy đến nhà họ.

Vừa vào cửa đã nhanh nhẹn dọn dẹp, giặt đồ, nấu cơm.

Khi Giang Tư Minh làm họ tức giận, tôi còn kiên nhẫn dỗ dành họ.

Nhưng trai họ nhất quyết muốn cưới Đường Tâm Nhiên. hạnh phúc của trai, họ có thể chọn cách che giấu.

sau khi tôi rơi xuống lầu, phản ứng đầu tiên của họ là thầm may mắn.

May mà cưới một người cực đoan tôi nhà.

Nhưng họ lại không nghĩ đến, tôi đã tận mắt mẹ mình trước mặt.

bệnh rơi vào sự im lặng chóc.

Lục không nữa.

Ngón tay Đường Tâm Nhiên khẽ động, không ngờ cô ta từ từ lại.

Cô ta quay đầu Giang Tư Minh, đôi mắt lập tức đỏ lên đầy tủi thân.

Cô ta đưa tay phía anh ta, muốn ôm.

“Tư Minh, em sợ quá.”

“Thẩm Minh Dao muốn giết em, em sợ mình không còn gặp anh nữa.”

anh ta không đáp lại, Đường Tâm Nhiên bắt đầu hoảng.

mắt cô ta né tránh, vội giải thích:

“Anh sẽ không nghi ngờ của mẹ Thẩm Minh Dao là do em rút đấy chứ?”

“Em không biết sao phích cắm lại rơi ra, em không cố ý làm đổ cháo lên đó.”

“Tư Minh, em yêu anh mười bốn năm, chẳng lẽ anh không tin em sao?”

mắt né tránh của cô ta, tim Giang Tư Minh thắt lại.

Anh ta nhớ đến bệnh của mẹ tôi hôm đó.

có cô ta đứng gần nhất.

Phích cắm đang yên đang lành sao lại đột nhiên rơi ra?

Bát cháo của cô ta sao lại vừa hay đổ đúng vào ổ điện?

Bây giờ không có ai nhắc đến chuyện , sao cô ta lại vội vàng biện minh vậy?

Lòng Giang Tư Minh chút chìm xuống.

Nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn trấn an:

“Sao có thể chứ?”

“Nếu đã thì nghỉ ngơi tốt.”

xong, anh ta lại bất chấp tất rời khỏi bệnh của Đường Tâm Nhiên.

Nếu Đường Tâm Nhiên đã .

Anh ta nghĩ…

Liệu có phải tôi không?

Nhưng khi quay lại bệnh của tôi, tôi vẫn nằm đó một búp bê không có sự sống, không hề nhúc nhích.

Anh ta bước đến, nắm chặt tay tôi. Giọng run rẩy:

“Dao Dao, em lại đi.”

“Không phải em luôn khao khát gả anh sao?”

“Tiền mua nhà cưới của chúng ta đã gom đủ . Anh sẽ ly hôn với Đường Tâm Nhiên cưới em.”

“Anh cần em lại thôi…”

Anh ta nghẹn ngào thành tiếng, người run rẩy.

Mà Đường Tâm Nhiên không màng cơ thể mình, đuổi theo ra ngoài vừa hay nghe những lời anh ta .

Cô ta lập tức cứng đờ tại chỗ.

mắt không cam lòng và độc địa của cô ta xuyên qua khe cửa, bắn phía tôi.

Chương 7

Giang Tư Minh vẫn ngày đêm ở bệnh chăm sóc tôi.

Anh ta thường vuốt ve gương mặt tái nhợt của tôi, nhớ lại chuyện vụn vặt trong mười bảy năm qua.

đến khi anh ta đi lấy nước nóng tôi.

Lúc quay , anh ta Đường Tâm Nhiên lén lút bước vào bệnh của tôi.

Tim anh ta thắt lại, lập tức bước nhanh tới.

Đến cửa bệnh, anh ta Đường Tâm Nhiên căm hận tôi, trút hết bất mãn trong lòng.

“Thẩm Minh Dao, nếu tôi đã mà cô vẫn hôn mê, chứng tỏ ông trời đứng phía tôi.”

“Cô đúng là nực cười thật.”

“Bạn tốt của cô nghe tôi khóc lóc tủi thân vài câu, đã chọn tin tôi vô điều kiện, tin rằng mẹ cô là tiểu tam hại mẹ tôi.”

Tư Minh vậy. Anh ấy công khai tôi trên mạng xã hội, nên áy náy với tôi, rằng việc tôi bắt nạt cô ba năm là có lý do chính đáng.”

“Nhưng tôi với họ rằng, có một lần tôi táo, ông ấy đã tôi biết chân tướng năm đó.”

“Hóa ra đúng , là tôi có ý đồ xấu nhưng không thành, nên mới tung tin đồn. Mẹ tôi bị ông ta bạo hành gia đình mà nhảy lầu.”

“Nhưng thế thì đã sao? Tất mọi người đều không tin cô.”

“Thẩm Minh Dao, cô đi. Cô sống lại còn ý nghĩa gì nữa?”

Tay cô ta chậm rãi lần phía phích cắm của .

“Hay để tôi giúp cô giống đã giúp mẹ cô nhé!”

, cô ta định rút của tôi rút của mẹ tôi.

Trái tim đang chấn động của Giang Tư Minh lại lần nữa đập điên cuồng theo động tác của cô ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.