Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

10

Tần ngẩn .

Tần Tiêu ngẩn .

trên giá chim là cười mức lộn nhào.

【Ha ha ha ha! Lộ đuôi nhé! Nha đầu này não chạy nhanh hơn miệng, buồn cười chết chim mất thôi!】

Tần nhíu mày, nghi hoặc nhìn tôi: “ đang nói chuyện với ai thế?”

Tôi chưa kịp nghĩ ra cách để bịa chuyện thì con Ba Tư kia lại kêu .

【Meo? hiểu ta nói gì ?】

Tôi gật đầu: “Hiểu ạ. Anh vừa chê mùi nước hoa trên nồng quá.”

“…”

Tần lúc xanh lúc trắng, bà cúi xuống nhìn con cưng mình chiều chuộng hết mực, lại nhìn tôi.

“Tần Tiêu, con tìm đâu ra cái loại… loại yêu quái này thế?”

Trong Tần Tiêu lại tràn đầy kinh ngạc và vui sướng, chú ấy đi tới ngồi cạnh tôi, tự hào ngẩng đầu :

“Mẹ, con đã nói , là bảo bối mà.”

“Trên thế giới này, có con bé là thực sự thú cưng của mẹ đang nghĩ gì thôi.”

Tần rõ ràng là không tin, bà hừ lạnh một tiếng: “Đừng có ở đó mà diễn kịch, theo ta từ lúc mới hai tháng tuổi, nó lời ta nhất, làm có chuyện nó ghét bỏ ta ?”

Con Ba Tư tên kia giống cố tình muốn vạch trần bà, nó nhảy tót vào lòng tôi, dùng đầu rúc rúc vào lòng bàn tay tôi, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ thoải mái.

【Meo méo—— Mau, giúp ta xoa xoa sau gáy đi, bà già đó vuốt lưng thôi, gáy ta ngứa chết đi !】

Tôi làm theo yêu của , xoa chính xác vào phần gáy của nó.

sướng mức híp lại thành một đường , chóp đuôi khẽ ngoe nguẩy.

Tôi nhìn Tần , thành thật truyền đạt lại:

nói, nó không thích bà cứ bế nó đi tham gia mấy buổi tiệc rượu đó đâu, đông quá, mùi thuốc lá lại nồng, nó bị nhức đầu.”

“Nó bảo, trước bà nó ăn tổ yến đó, thực ra chẳng ngon tí , ngọt quá, lại dính răng.”

nữa, nó ghét nhất cái váy ren bà mua nó, thắt chặt mức nó không liếm lông …”

Theo từng câu tôi nói ra, biểu cảm của Tần từ chấn động chuyển sang ngượng ngùng, cuối cùng biến thành tủi thân.

Bà nhìn , vành vậy mà hơi đỏ .

“Nó… nó thật sự nghĩ vậy ?”

11

Tần đứng ngây ra một hồi lâu.

Cuối cùng, bà ngồi phịch xuống sofa, nhìn thở dài một tiếng.

“Ta cứ ngỡ, mang nó những thứ tốt nhất thì nó sẽ vui vẻ.”

“Hóa ra, cả một con mà ta không hiểu nổi…”

Bà quay đầu lại, nhìn kỹ tôi một nữa.

này, ánh bà không sự sắc lẹm, mà thay vào đó là một vẻ phức tạp.

đúng không?”

Tôi nhỏ giọng đáp: “Vâng, chào bà ạ.”

thấy cách xưng hô “bà ”, khóe miệng bà khẽ giật giật, trông muốn cười mà lại cố kìm lại.

“Đừng gọi bà , ta già thế ?”

Nói xong, bà lấy từ trong túi xách ra một hộp trang sức màu đỏ, ném tới trước tôi.

“Cầm lấy đi, quà gặp này vốn định để dành con dâu tương lai của Tần Tiêu, nhưng vì đã ở đây thì hời trước vậy.”

Tôi mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay vàng ròng sáng loáng.

sáp lại gần, đứng tròng.

“Oạch! Vàng đặc đấy! Nha đầu, phát tài ! Mau tạ ơn đi!”

Tôi không theo mà ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu.

Tần Tiêu gật đầu với tôi: “Nhận lấy đi, đó là thứ con xứng đáng nhận.”

Tần đỏ bừng , bà không tự nhiên vuốt lại tóc, cứng miệng nói:

, bớt nịnh nọt đi. Ta ghé qua xem thôi, mấy ngày nữa ta sẽ dời sang biệt viện ở.”

“Tần Tiêu, chuyện con nhận nuôi đứa trẻ này, ta có thể không phản đối, nhưng nếu bệnh của nó không khỏi, làm mất nhà họ Tần thì ta vẫn sẽ tống khứ nó đi cũ.”

Tần Tiêu nắm lấy tay tôi, giọng nói kiên định: “Sẽ không có ngày đó đâu.”

12

xinh đẹp đã dọn sang biệt viện ở.

Nói là đi thăm , kết quả là dăm ba bữa lại chạy sang khu nhà chính.

mang theo túi lớn túi nhỏ.

Khi thì là quần áo trẻ em đặt may riêng, khi thì là những thực phẩm bổ dưỡng đắt tiền.

mỉa mai bà: 【Đúng là miệng xà tâm phật, một thì chê ta là giá đỗ, khác thì hận không thể đem hết thịt trên đời này ta ăn.】

Cơ thể tôi tốt từng ngày.

Chiều cao vọt một đoạn, trên bắt đầu có thịt, hồng hào hẳn ra.

Ở nhà họ Tần, tôi là nàng công chúa duy nhất.

Nhưng điều đó không phải vì tôi có siêu năng lực.

Mà là vì Tần Tiêu đã tôi một thứ mà tôi chưa từng dám mơ tới.

Đó là sự thiên vị.

Hôm nay, Tần Tiêu đưa tôi đi tham gia một buổi tiệc từ thiện.

Chú ấy muốn chính thức giới thiệu tôi với bạn bè của mình.

Tôi mặc một bộ lễ phục nhỏ đặt may riêng, trông một búp bê sứ tinh xảo.

Tại buổi tiệc, tôi gặp rất nhiều giàu có.

Họ nhìn tôi bằng ánh dò xét và coi thường.

nói Tần gia nhận nuôi một đứa trẻ hạ đẳng à?”

“Chậc chậc, gia sản lớn thế này, sau này chẳng lẽ định giao một con bé nhóc ?”

những lời xì xào đó, lòng tôi rất bình thản.

Bởi vì tôi biết, Tần Tiêu đang đứng ngay sau lưng mình.

Đột nhiên, từ phía cổng đại sảnh vang một trận hỗn loạn.

“Xin lỗi, các không vào!”

“Tôi là mẹ ruột của Tần ! Tôi thăm con gái mình thì có gì sai?”

Đó là giọng của mẹ.

bà ta lại tìm đây?

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.