Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Triệu Thất quỳ quá, trán đập xuống gạch cầu, mãi không dám lên.

Chỉ Mạnh Bà đứng.

Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn phán quan.

“Đại nhân phán quan, ngài có nhận nhầm không?”

Phán quan đầu nhìn vết hằn tấm thẻ trên tôi, sắc mặt tối sầm.

“Mạnh Bà, cô to gan.”

Cuối cùng Mạnh Bà quỳ xuống.

“Tôi chỉ theo quy định.”

“Cô ta không canh, lấy văn thư giả lừa tôi.”

Tôi cúi xuống nhặt mảnh giấy rách trên đất.

“Văn thư giả?”

Phán quan dùng hai nhận lấy mảnh . Chỉ nhìn một cái, ông run lên.

“Đại nhân, văn thư bổ nhiệm hủy thành thế này…”

Hắc nhìn về phía nồi canh.

Diêm Vương nồi.”

Bạch hít vào một hơi.

“Ai ném?”

Mạnh Bà chỉ Triệu Thất.

.”

Triệu Thất lập tức cuống lên.

“Đại nhân Mạnh Bà, chính bà ném mà.”

Mạnh Bà trừng .

bậy. Tôi bảo kiểm tra, đâu bảo bỏ vào nồi.”

Triệu Thất bò bên chân tôi.

“Đại nhân, tiểu nhân chỉ nghe lệnh thôi.”

Tôi không để ý bọn họ.

“Phán quan, vớt .”

Phán quan giơ . Nồi canh tách , ngọc đen nổi lên.

Mặt bẩn một mảng.

Mạnh Bà :

“Đại nhân, ngài xem, của cô ta vốn không sạch. Nếu không sao canh bẩn?”

Phán quan quát:

“Đây Diêm Vương. Sau khi nhận chủ, chỉ có hai thứ có thể bẩn.”

“Chú riêng và tro hóa .”

Mạnh Bà phủ phục xuống đất.

“Tôi oan. Nguyên liệu nấu canh đều do Ty Luân Hồi cấp.”

Tôi nhìn túi sổ sách bên hông cô ta.

“Mở .”

Mạnh Bà ôm chặt túi.

“Đại nhân, đây đồ riêng của tôi.”

Bạch bước lên một bước.

giờ việc của Âm Ty, túi sổ sách bên hông thuộc phạm vi kiểm tra.”

Mạnh Bà nghiến răng mở .

Bên rơi một xấp minh khế, có mấy chục thẻ tên .

Phán quan nhặt một tờ lên, đọc thành tiếng:

“Vương Trần thị, án cháy chết oan, chưa xét, ép canh.”

Bà lão ở cuối hàng ngã ngồi xuống đất.

tôi.”

Mạnh Bà giải thích:

“Bà ta xếp hàng quá lâu, thể không ổn. Tôi giúp bà ta vào luân hồi.”

Tôi hỏi:

“Giúp?”

Bà lão khóc lóc bò .

“Đại nhân, tôi không muốn đầu thai. Tôi muốn gặp phán quan.”

“Nhưng cô ta nếu tôi không , cô ta sẽ khiến con trai tôi kiếp sau súc sinh.”

Mạnh Bà phắt đầu.

“Bà ta dối. Loại ma già này giỏi giả đáng thương nhất.”

Tôi giơ .

“Lấy hồ sơ cầu Nại Hà một năm gần đây.”

Phán quan mở cuộn công tội.

Từng trang qua, càng càng chậm.

Mạnh Bà liên tục dập đầu.

“Đại nhân, tôi giữ cầu ba năm. Không có công có khổ.”

“Mỗi ngày hàng đầu thai dài như thế. Nếu việc gì tôi báo lên, luân hồi tắc từ lâu rồi.”

Tôi nhìn cô ta.

“Vậy nên cô tự thay điện Diêm Vương phán án?”

Cô ta đầu, sửa miệng:

“Không, tôi chỉ thay đại nhân phân ưu.”

“Tôi vừa nhậm chức. Cô phân ưu cho đại nhân nào?”

Mạnh Bà ngậm miệng.

Triệu Thất nghe không ổn, nằm rạp xuống đất lùi về sau.

Hắc giẫm lên vạt áo .

“Chạy đi đâu?”

Triệu Thất khóc mếu.

“Tôi đau bụng.”

Bạch cúi đầu.

“Quỷ sai đau bụng à?”

Triệu Thất không dám nữa.

Phán quan bỗng dừng trang.

Ông lên nhìn tôi.

“Đại nhân, sổ canh Mạnh Bà không khớp.”

Vai Mạnh Bà run lên.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế Âm Ty mà phán quan đưa .

“Lệch bao nhiêu?”

Cổ họng phán quan động khẽ.

một năm, thừa bốn mươi bảy nghìn ba hai mươi sáu .”

Cả cây cầu nổ tung.

Mạnh Bà muốn .

Tôi giơ ngăn .

“Đừng .”

“Tra từ đầu tiên.”

6

canh thừa đầu tiên cho ai?”

Phán quan nhìn chằm chằm sổ sách.

“Chương Tam, nam, chết oan, vốn phải vào đài xét xử.”

Một nam quỷ đầu bê bết máu bước .

tôi.”

Mạnh Bà nghiến răng.

bậy. đáng lẽ đầu thai rồi.”

Nam quỷ quỳ xuống.

“Đại nhân, tôi em đẩy xuống giếng. âm phủ, tôi kêu oan.”

“Cô ta em tôi ở dương gian có cúng tiền cho cô ta, bảo tôi đừng cản đường tài lộc.”

Mạnh Bà cuống lên.

“Hương hỏa cúng bái do dương gian tự nguyện!”

Tôi hỏi:

ta mấy ?”

Phán quan đáp:

“Bốn .”

Nam quỷ ôm đầu.

“Tôi quên mất kẻ thù. Sau đó nhớ được một chút, cô ta bảo Triệu Thất kéo tôi về ép tiếp.”

Triệu Thất quỳ dưới đất run bần bật.

“Đại nhân, tôi chỉ phụ trách áp giải .”

Bạch đá một cái.

“Áp giải bao nhiêu lần?”

“Tôi không nhớ rõ.”

“Vậy để ta giúp ngươi nhớ.”

Phán quan hồ sơ hình phạt.

“Triệu Thất tham gia ép canh lặp ba nghìn một lần, tự ý áp giải xuống Vong Xuyên bảy chín mươi lần.”

Triệu Thất lập tức mềm nhũn.

Mạnh Bà đầu kêu:

“Đại nhân, âm phủ nhiều như thế, có sai sót khó tránh.”

“Khó tránh?”

Tôi sang trang khác.

“Cột này ghi gì?”

Phán quan xem xong, sắc mặt càng xấu.

“Phí bù canh.”

Mạnh Bà nhắm mắt .

Tôi đọc một tờ minh khế đó:

“Nhà họ Lâm ở dương gian, cúng ba nghìn tiền giấy, xin mẹ mất quên chuyện tranh chấp di chúc.”

Một bà lão hàng đầu.

“Tôi mẹ họ Lâm.”

Bà sờ ống áo trống rỗng của mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.