Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Kỳ Hạ, người luôn không hề động rượu các bữa tiệc, bỗng hết này khác.
Mọi người bàn ăn đều im lặng, không ai dám lên tiếng.
Người phụ trách của ty Trần Nguyệt lén lút kéo tôi hỏi: “Kỳ không hài lòng với lần hợp tác này sao?”
Tôi lắc đầu: “Tâm trạng không tốt.”
Anh ấy liền thần bí ghé sát lại: “Hai người cãi nhau à?”
Tôi ngẩn , vội vàng xua : “Hiểu lầm , tôi và Kỳ sạch, người kia là người khác.”
Người phụ trách đầy ẩn ý: “ sạch gì chứ? Ánh mắt anh ấy cô không sạch .”
“Tôi còn nhớ năm ngoái dẫn người đi ăn cơm với Kỳ , người dưới quyền không hiểu quy củ, nhân lúc Kỳ ngoài nghe điện thoại ép cô rượu.”
“Tôi chưa từng thấy Kỳ nổi giận như .”
“May mà đập rượu đầu người đó, chứ không phải đập chai rượu.”
Ký ức bất ngờ ùa về.
Vì , tôi đột nhớ Kỳ Hạ đang nổi giận âm trầm.
Mắt anh ấy đầy vẻ u ám, khóe miệng lại nở nụ : “Mày là cái thá gì? xứng để người của tao mời rượu?”
Chiếc đập trán người kia.
Máu chảy xuống mắt hắn ta, làm mờ mắt hắn ta.
hắn ta không dám lau, không dám kêu đau.
dù , vẻ tàn bạo Kỳ Hạ không giảm đi chút nào.
Tôi sợ anh ấy làm quá, liền kéo áo Kỳ Hạ, muốn anh ấy dừng lại.
Anh ấy không có phản ứng gì.
Tôi lại véo góc áo anh ấy, nhỏ giọng nói: “Kỳ Hạ, anh như , tôi sợ.”
Kỳ Hạ sững người, quả giống như tuyết tan mùa xuân, sát khí toàn thân nháy mắt tiêu tan.
Anh ấy nói: “Được .”
“Đừng sợ.”
–
Nghĩ chuyện cũ, tôi bỗng muốn vài với Kỳ Hạ.
Kỳ Hạ.
Sau này là thế giới của mấy người nhân vật chính.
Tôi là NPC sẽ không xen nữa.
Cuối cùng cảm ơn anh, cho tôi rất nhiều tiền.
Thật rất rất nhiều tiền!
Kết quả bữa tiệc kết thúc.
Anh ấy tỉnh táo.
Tôi say mèm.
Tôi ngồi bên đường sưng cả mắt.
Không có gì khác, là say rượu hay thôi.
Kỳ Hạ luống cuống dùng đầu ngón lau nước mắt cho tôi, khàn giọng hỏi: “Giang Ngưng, thật yêu anh sao?”
Đầu óc tôi choáng váng, căn bản không phản ứng kịp, anh ấy lặng lẽ rơi nước mắt.
Xung quanh yên tĩnh, dưới ánh đèn mờ ảo, đuôi mắt Kỳ Hạ đỏ hoe.
Đôi mắt đen láy lặng lẽ tôi.
Tâm trạng u ám đó lặng lẽ cuộn trào.
Đầu ngón lạnh lẽo của anh ấy nhẹ nhàng xoa tôi.
Không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy anh ấy khẽ nói: “Giang Ngưng, đừng nữa được không?”
“Anh không lược Khương Ninh nữa.”
“ đừng nữa.”
Còn tôi cảm thấy bàn rộng lớn của anh ấy lạnh lẽo, khiến gò má nóng bừng của tôi rất dễ chịu.
Tôi áp má lòng bàn anh ấy.
Giữa mùa thu muộn, lời nói của anh ấy hòa gió, nghe không rõ ràng.
Vì , anh ấy lại lặp lại lần nữa: “Giang Ngưng, anh không lược Khương Ninh nữa.”
“Cho nên đừng nữa.”
–
Sáng hôm sau tỉnh dậy giường.
Tôi phản ứng lúc, phát tiếng hét chói tai.
Hừ, chưa .
Tôi không cảm xúc trùm chăn kín đầu.
Cứ như đi yên bình đi.
Tôi có thuật đọc tâm , sao không cho tôi trùng sinh luôn đi?
Có lẽ là chăn quá ngột ngạt.
tôi nóng bừng.
Được , có bản lĩnh thì làm tôi c.h.ế.t ngạt đi.
Hai phút sau.
Khoan .
Tiền của tôi còn chưa tiêu hết!
Tôi không thể !
Sau đó mở điện thoại, ba mươi cuộc gọi nhỡ của Kỳ Hạ và tin nhắn:
【Anh đang đợi ở dưới lầu.】
Bốn tiếng trước.
Tôi vẫn nên c.h.ế.t đi.
–
Kỳ Hạ dường như thật không định lược Khương Ninh nữa.
Anh ấy dựa chiếc Maybach màu đen, dáng người cao ráo, đầu ngón đang cháy điếu thuốc, tuy đợi hơn ba tiếng đồng hồ, mắt không hề có vẻ mất kiên nhẫn.
Lá bạch quả vàng rơi lả tả, rơi xuống vai anh ấy.
anh ấy không hề hay biết, không biết đang nghĩ gì, khóe môi nở nụ như có như không, đầu ngón sắp cháy hết t.h.u.ố.c lá không hề nhận .
Kỳ Hạ, hình phạt khi anh từ bỏ nhiệm vụ là gì?
–
Tôi gọi anh ấy: “Kỳ Hạ.”
Kỳ Hạ đột ngẩng đầu, nụ môi càng thêm đậm: “Tỉnh à?”
Tôi gật đầu, giành nói trước: “Tối qua say quá.”
“ là người như , cứ say là lại .”
“Thật xin lỗi.”
Tôi sắc Kỳ Hạ dần dần sa sầm, tiếp tục nói như không có chuyện gì xảy : “Mà, anh chẳng khá hơn là bao.”
“Say mức nói nhảm lung tung.”
“Nói gì mà lược.”
“Buồn c.h.ế.t được.”
Sắc Kỳ Hạ dần dần mất đi huyết sắc.
Anh ấy siết chặt quai hàm, khóe môi mím thành đường thẳng sắc bén, nói: “Ồ, sao?”
Tôi mắt anh ấy, nghiêm túc nói: “Đúng .”
Kỳ Hạ đột : “Thì là .”
lại đột ngột ngừng , vẻ đờ đẫn: “Sao anh lại có thể nghĩ rằng thật thích anh chứ.”
Nói xong, liền quay người bỏ đi.