Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi tiếp tục: “Nếu lát nữa màn hình xuất nhiễu sóng, nghe thấy tiếng tường, hoặc thấy phía sau tôi có người, đừng tên người đó. Đừng đọc thành tiếng bất kỳ bình luận lạ nào không có tài khoản. Nếu tôi bảo nhắm mắt, nhắm mắt.”

【Má ơi, càng nói càng sợ.】

【Streamer đang nghiêm túc thật hả?】

【Không tên là sao?】

【Tôi đang đắp chăn rồi.】

【Tôi không sợ, tôi xem ở đồn công an gần nhà.】

Tôi rút lá bài.

Lá thứ nhất: The Lovers.

Lá thứ hai: The Tower.

Lá thứ : Death.

lá bài vừa lật, nến trong chính đồng thời chuyển sang màu xanh.

La nứt trên bắt đầu quay điên cuồng.

Kim nam không hướng nam, mà thẳng vào màn hình thoại.

Tôi nghe thấy tiếng .

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Bình luận bùng nổ.

【Tôi nghe thấy!】

【Thật sự có tiếng !】

【Tường nhà tôi cũng vừa vang lên một tiếng, đừng dọa tôi!】

【Tôi đeo tai nghe, tiếng đó như ở bên trái tai tôi.】

Tôi nhìn vào nước.

Mặt nước vốn trong veo chậm rãi đục .

Trong nước ra một .

hộ Trần Dục.

tường phía đông vẫn nguyên vẹn, chưa phá.

Trần Dục đứng trong khách, tay cầm thoại, có vẻ đang chờ ai. Chuông cửa vang lên. Anh ta bước tới mở cửa.

Người ngoài cửa mặc sơ mi , đeo kính, tay xách một tập tài liệu.

Tôi nghe thấy giọng Trần Dục.

“Anh là người môi giới Lưu giới thiệu?”

Người kia cười.

“Đúng. Tôi đến đưa hợp đồng bổ sung.”

Hình ảnh trong nước rung lên.

Người bước vào .

đặt tài liệu lên , ánh mắt lướt qua bố cục hộ, cuối cùng dừng ở tường phía đông.

hộ này hợp với anh.”

Trần Dục cười: “Tôi thuê vì gần công ty bạn gái tôi. Cô ấy tăng ca nhiều, tôi muốn sau này cô ấy về nhà gần hơn.”

Người cúi đầu, chỉnh chiếc nhẫn bạc trên ngón út.

“Anh yêu cô ấy?”

“Đương nhiên.”

“Hai người đã định kết hôn?”

Trần Dục hơi ngại, vẫn gật đầu: “Tôi định tháng sau cầu hôn.”

Người cười nhẹ.

“Vậy thì tốt.”

Bình luận trong livestream đã bắt đầu hoảng.

【Tôi nhìn thấy trong nước có hình!】

【Không phải hiệu ứng chứ?】

【Mặt người kia sao mờ vậy?】

【Streamer đang chiếu video à? góc quay này ở đâu ra?】

Tôi nhìn chằm chằm người trong nước.

không có mặt.

Không phải mặt che.

Mà là mỗi lần tôi cố nhìn rõ, đường nét ngũ quan lại nhòe , như mực rơi vào nước.

Đúng lúc này, người bỗng ngẩng đầu.

nhìn về phía tôi.

Không phải nhìn Trần Dục.

Là nhìn thẳng xuyên qua nước, xuyên qua camera, nhìn tôi trước hàng trăm nghìn khán giả.

cười.

“Lâm Vãn Chi.”

Da đầu tôi tê rần.

Bình luận nổ tung.

vừa tên cô ấy!】

【Đù má! Đù má! Đù má!】

【Không phải diễn, phản ứng đạo cô không giống diễn!】

【Tắt ! Mau tắt !】

Tôi cầm đồng xu trong nước lên.

Mặt nước vỡ tan.

đã muộn.

Trên màn hình livestream, vô bình luận màu xám bắt đầu xuất .

Không tên tài khoản.

Không avatar.

Từng dòng từng dòng chen giữa bình luận bình thường.

【Nhìn thấy rồi.】

【Cô nhìn thấy rồi.】

【Đến lượt cô.】

【Đến lượt cô.】

【Đến lượt cô.】

Tôi quát: “Nhắm mắt!”

Trong bên, Tạ Hành Chu và Lục Minh làm theo.

khán giả thì không phải ai cũng nghe.

Bình luận vẫn có người hoảng loạn.

【Tại sao phải nhắm mắt?】

【Tôi không nhắm, tôi muốn xem!】

【Màn hình tôi đen rồi!】

【Có ai đứng sau tôi!】

【Mẹ ơi, thoại tôi tự bật camera trước!】

Tôi cắn rách đầu ngón tay, vẽ một nét máu lên lá The Lovers.

“Trần Dục!”

Sư phụ nói, không tên người chết vào đêm mưa.

đêm nay không không được.

“Anh chết oan, mệnh chôn, hồn khóa. Nếu còn muốn , đường cho tôi!”

Trong chính, gió bỗng cuộn lên.

lá bài trên bay khỏi mặt , xoay quanh nước.

Bóng Trần Dục xuất phía sau tôi.

Lần này, nhiều khán giả nhìn thấy.

Anh ta đứng dưới tượng Tam Thanh, nửa mặt vẫn phủ xi măng, con mắt còn lại không còn tuyệt vọng như đêm đầu tiên. Anh ta giơ tay, vào màn hình.

Tôi nhìn theo.

Giữa vô bình luận màu xám, có một bình luận màu đen ngắn.

【Tây giao. Kho 7.】

Tôi đọc thành tiếng: “Tây giao, kho 7.”

Tạ Hành Chu mở mắt.

Anh ta lao tới cầm bộ đàm.

“Đội , kiểm tra kho 7 khu Tây giao ngay!”

Người trong màn hình bỗng biến mất.

Thay vào đó, camera livestream tôi ra một tối.

Trong nhiều tường gạch nhỏ.

Từng từng .

Trên mỗi tường đều dán một lá bùa đỏ.

Trong tường có tiếng .

Không phải một người.

nhiều người.

Cộc cộc cộc cộc cộc.

Tiếng dày đặc vang qua loa thoại, truyền vào tai hàng trăm nghìn người xem.

Bình luận hoàn toàn phát điên.

【Tôi nghe thấy tiếng khóc!】

【Không có Trần Dục!】

【Kho 7 là đâu? Cảnh sát mau !】

【Tôi vừa tra rồi, khu Tây giao thật sự có kho bỏ hoang!】

【Mấy người hôm qua mắng streamer đâu? Ra đây nói nữa !】

Tôi nhìn những tường trong màn hình, ngực như đá đè.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.