Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

Tôi qua mắt mèo, thấy bố tôi đang đứng ngoài cửa.

Mới 3 ngày không gặp, trông ông ấy già chục tuổi.

Đầu tóc bù xù, quầng mắt đen kịt, râu cằm lởm chởm chưa cạo.

Ông ấy mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, cổ áo bung cái cúc, khác một trời một vực hình ảnh người đàn ông luôn nai nịt gọn gàng, phong độ ngời ngời trong ký ức tôi.

Tôi không mở cửa.

“Bối Bối,” ông ấy gõ cửa, giọng khàn đặc, “Con mở cửa , bố muốn nói vài câu.”

Tôi đứng sau cánh cửa, bất động.

“Bối Bối, bố xin con đấy, mở cửa cho bố .”

Tôi không nhúc nhích.

Trong phòng khách, mẹ tôi đang ngồi trên sofa, bưng trà, biểu cảm phẳng lặng một mặt hồ chết.

liếc tôi, khẽ gật đầu.

Ý là: Con tự quyết định .

Tôi hít sâu một hơi, vặn tay nắm cửa.

23

Bố tôi lao vào, mắt đầu tiên liền chạm phải mẹ tôi.

Ông ấy đứng sững , môi mấy lần, mãi mới rặn ra được một câu: “ …”

Mẹ tôi đặt trà xuống, lạnh nhạt ông ấy, không nói tiếng nào.

mắt , không phải tức giận, không phải đau lòng, thậm chí chẳng phải hờ hững.

là một bình lặng triệt để, trọn vẹn, không một gợn sóng. Y hệt đang một người dưng nước lã.

Bố tôi hiển nhiên bị mắt ấy đâm trúng.

Hốc mắt ông lập tức đỏ quạch, giọng bắt đầu rẩy: “ , anh sai rồi. Anh thực sai rồi.”

Mẹ tôi im lặng.

Bố tôi khuỵu gối, đánh “bịch” một tiếng quỳ hẳn xuống đất.

, em tha thứ cho anh được không?” Nước mắt ông rơi lả chả, giọng nghẹn ngào ngắt quãng, “Anh bị nó , anh thực bị nó . Anh bé trong bụng nó là anh, anh nó thực tâm anh… Anh không ngờ nó là một con đảo, anh không ngờ…”

Mẹ tôi cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng rất nhẹ, rất bình tĩnh, mang theo dịu dàng khiến người ta sởn gai ốc: “Anh , anh đừng quỳ nữa, dưới sàn lạnh đấy.”

Bố tôi nghe tiếng “anh ”, nước mắt càng rơi tợn.

Chắc ông ấy mẹ tôi còn nặng lòng, mẹ sẽ mềm lòng, mọi chuyện còn có thể cứu vãn.

tôi thừa biết, lúc mẹ tôi gọi “anh ”, cái ngữ khí ấy chẳng khác mẹ gọi “chú ơi” ông bảo vệ khu nhà là bao.

, em nghe anh giải thích,” bố tôi lết đầu gối tiến tới mấy bước, định nắm lấy tay mẹ, né tránh một cách không dấu vết, “Con đàn , anh đuổi nó rồi. bé không phải anh, nó thừa nhận rồi. Nó quen thằng người yêu hơn 3 năm, bé là nó, nó rắp tâm đến tiền anh…”

“Em biết.” Mẹ tôi đáp.

Bố tôi sững sờ: “Em… em biết?”

Mẹ bưng trà lên, khẽ nhấp một ngụm, giọng điệu bình thản: “Em biết lâu rồi. Bối Bối nói cho em biết.”

Bố tôi ngoắt đầu sang tôi, mắt ngập tràn không thể tin nổi.

Tôi bình thản đứng , không hề né tránh mắt ông ấy.

mẹ con… người biết trước rồi?” Giọng bố tôi bắt đầu rẩy, đầu gối đến ngón tay đều lập cập, “ người biết rồi, tại không nói cho tôi?”

Mẹ tôi mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp vô cùng, khiến người ta lạnh toát sống lưng: “Anh , tại em phải nói cho anh? Lúc chẳng phải anh bảo rồi ? Anh nó là chân ái, bảo em đừng phiền anh nữa. Em là người biết điều nhất mà, anh bảo không phiền thì em không phiền.”

—”

“Hơn nữa,” mẹ tôi ngắt lời ông ấy, giọng điệu vô cùng dịu dàng, “Lúc anh yêu nó thế, nếu em nói bé trong bụng không phải anh, anh có tin không? Anh không tin đâu. Anh sẽ chỉ nghĩ em đang chọc gậy bánh xe, nghĩ em ghen tị nó, nghĩ em muốn chia rẽ người.”

Bố tôi há hốc miệng, không thốt nên lời.

Vì ông ấy biết, mẹ tôi nói đúng.

“Vả ,” mẹ đặt trà xuống, thẳng vào mắt bố tôi, lần đầu tiên kể lúc hôn gọi thẳng họ tên ông ấy, “ Chính Bang, anh bao giờ nghĩ tới một chuyện chưa?”

“Chuyện gì…”

“Tại tôi phải giúp anh?”

Cả người bố tôi cứng đờ.

“Anh vứt bỏ tôi, vứt bỏ con gái anh, vì một con đảo mà đòi hôn, bao nhiêu lời cay nghiệt chà đạp tôi anh nói bằng sạch, bao nhiêu chuyện sỉ nhục tôi anh cho bằng hết.”

Giọng mẹ tôi rất nhỏ nhẹ, từng chữ một lưỡi dao, cứa từng nhát một vào tim ông ấy, “Bây giờ anh phát hiện bị , anh quay về, anh quỳ gối, anh cầu xin tôi tha thứ — tại tôi phải giúp anh?”

24

Bố tôi ngồi bệt dưới đất, mềm oặt một đống bùn nhão.

, anh biết anh sai rồi, anh thực biết sai rồi. Em cho anh một cơ hội thôi, một lần thôi. Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt em, đối xử tốt Bối Bối, gia đình mình đầu…”

“Gia đình mình?” Mẹ tôi bật cười, nụ cười không mang chút hơi ấm nào, “ Chính Bang, chúng ta chẳng còn là người một nhà lâu rồi. Thỏa thuận hôn là anh ký, tài sản chia chác là anh định đoạt, bây giờ anh quỳ ở đây nói ‘gia đình mình’, anh thấy có lọt tai không?”

Bố tôi há miệng, rồi ngậm miệng.

Dường ông ấy nhận ra, người phụ nữ trước mặt này, không còn là cô gái trẻ năm xưa chỉ cần vài bó hoa, một chiếc xe là có thể dỗ ngọt được nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.