Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Hầu phu nhân cũng liếc qua, vội vàng giục mối nhanh chóng chốt các quy trình tiếp theo.

Tạ Từ chậm rãi tiến về phía ta.

“Mọi không biết là vị hôn thê của ta sao?”

Hoa sảnh tĩnh lặng chốc lát.

mối ngượng nghịu.

Bùi Giới lên tiếng: “ tử nói gì , tiểu thư là muội muội của ngài, muội muội phải xuất giá, ca ca luyến tiếc cũng là điều dễ hiểu.”

mối lập tức hùa theo: “ tử cũng không nhỏ tuổi nữa, cũng nên sớm thành gia lập thất. Thích cô nương nào cứ nói lão tử đây, các cô nương đến tuổi cập kê kinh thành này, cần là tử ưng , lão tử chắc chắn lo liệu ổn thỏa.”

Tạ Từ định nói thêm điều gì đó.

Hầu phu nhân nháy ra hiệu cho tiểu thư đồng, hai gã sai vặt liền tiến đến giữ chặt cánh tay Tạ Từ: “ tử, ngài nên nghỉ ngơi rồi.”

“Mẹ!”

Hầu phu nhân không thèm nhìn chàng ta, thái độ điềm nhiên: “Tháng sau thành hôn, đợi cha mẹ lên kịp.”

12

Sau khi mối rời đi, Hầu phu nhân bước vào viện của Tạ Từ.

Tạ Từ đang quỳ trước bàn thờ Phật, thành kính niệm kinh.

“Tạ Từ.”

“Con lại làm loạn cái gì nữa đây?”

“Hôm đó con đứng sau bình phong cũng nghe thấy cự tuyệt, sau đó ta lại hỏi con lần nữa.”

“Con nói Nghênh Đông gả cho con cũng giống .”

“Bây giờ Nghênh Đông đã đòi theo đến nhà họ Bùi, con có chắc con bé vẫn sẽ gả cho con không?”

Tạ Từ từ từ mở : “Muội sẽ gả cho con.”

“Muội giống con .”

Đều có thể thấu hiểu hoàn cảnh của bản thân.

Từ nhỏ đến lớn, cũng thiên vị lớn tuổi hơn và ưu tú hơn mình.

Trên Nghênh Đông, chàng ta nhìn thấy hình bóng của chính mình.

Hèn mọn, đáng thương.

Nên chàng ta lại đối tốt muội gấp bội.

Dường có làm mới có thể bù đắp vết thương thời thơ ấu.

là đến đêm khuya, Tạ Từ vẫn nhớ tới vị huynh trưởng nhuận của mình.

Mang khuôn giống hệt chàng ta, hòa chàng ta: “A Từ, cùng chơi ta, không?”

Không .

Ở cùng Tạ Uy, tất mọi đều sẽ dồn ánh nhìn vào huynh .

Tạ Từ vĩnh viễn là kẻ bị lãng quên.

cần có Tạ Uy.

Tạ Từ vĩnh viễn không có ngẩng đầu lên .

Đến cũng thường xuyên tặng chàng ta và Tạ Uy chung loại bánh ngọt, không phân biệt nổi là Tạ Từ, là Tạ Uy.

Tạ Từ lấy lại tinh thần, nén sự oán hận .

Hầu phu nhân nói: “Thôi bỏ đi, mong con sớm giác ngộ, nếu Uy …”

Lời của Hầu phu nhân đến khóe miệng bỗng nghẹn lại.

Lại nhìn Tạ Từ.

Quả nhiên thấy sắc chàng ta thêm âm trầm.

Hầu phu nhân nhẹ giọng: “Uy đã đi nhiều năm , con cũng nên buông bỏ rồi.”

“Tạ Từ, không có thể làm việc không thiên vị Uy .”

Tạ Từ ngẩng đầu nhìn bàn thờ Phật trước , khóe môi khẽ nhếch nụ cực nhạt.

“Vì sao mẫu thân cũng không phân biệt con và Tạ Uy? mẫu thân, con vĩnh viễn không sánh bằng Tạ Uy, có phải không?”

Chàng ta đứng dậy, dùng ánh vừa oán hận vừa mang theo sự khao khát thầm kín nào đó nhìn Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân thất thần, ngẩn ngơ, đều là nỗi hoài niệm dành cho Tạ Uy.

“Ta chăm sóc con bao năm qua, con vướng bận chuyện này làm gì?”

Tạ Từ biết, đời này chàng ta sẽ không bao giờ nhận câu trả lời vừa ý.

, là của con.”

Hầu phu nhân tức giận đến mức mất bình tĩnh: “Tạ Từ, nếu Uy sống, ta chắc chắn sẽ để mặc con làm loạn, nhưng nay Hầu phủ vẫn thứ tử, con ngồi không vững vị trí tử, đương nhiên sẽ có kẻ khác ngồi thay.”

“Lẽ nào con muốn liên lụy đến Yên sao?”

Ngón tay Tạ Từ cuộn lại.

Hầu phu nhân liền biết chàng ta đã động .

“Ta nhất định sẽ tìm cho con cô nương tốt tài mạo song toàn.”

13

Gần đến xuất giá, muội muội quấn quýt lấy ta.

Sợ ta sẽ bỏ rơi muội .

Tạ Từ đến tìm mấy bận.

Đều bị muội muội chặn lại.

Muội nói: “Đại tỷ của muội sắp lấy chồng rồi, tử đến quấy rầy mãi sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh đại tỷ.”

Tạ Từ nhìn muội hồi lâu, bỗng có cảm giác bị phản bội.

Chàng ta khẩy: “Không phải muội từng nói muốn làm thiếp cho ta sao?”

Ánh Tạ Từ khinh miệt rẻ rúng.

Sắc muội muội trở nên khó coi.

Nghe , ta bước đến cạnh muội muội: “ tử dạo này có phải mắc chứng mất ngủ, tinh thần hoảng loạn rồi không, Nghênh Đông nói lời này khi nào?”

Sắc Tạ Từ trắng đi vài phần.

Căn bệnh mất ngủ của chàng ta, mãi đến năm thứ hai thành thân chàng ta ta mới phát hiện ra.

Tạ Từ ngồi ở đầu giường, đờ đẫn nhìn con hổ bông đã bị khâu vá vô số lần tay.

Đầu bù tóc rối, khóc lóc nỉ non, thỉnh thoảng lại điên dại.

Lẩm nhẩm thì thầm: “Tại sao lại đối xử ta ?”

Đến ban lại khôi phục dáng vẻ bình thường.

Chàng ta thường xuyên dùng thứ thuốc gây nghiện tên Ngũ thạch tán.

Đến năm ta chết, cơ thể Tạ Từ suy nhược.

Ngay chiếc thìa súp cũng cầm không vững.

Tạ Từ rũ , xoay rời đi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.