Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Báo cho thân cũng vô dụng. Hai người này vốn là con của một cấp dưới của cha ta. nương mang thai ta, ngựa bị hoảng sợ, là cha của đã liều mạng cứu giúp. Bản thân ông ấy chết dưới vó ngựa, đổi lấy tính mạng của ta và mẫu thân. Do , thân mới đón hai huynh đệ về phủ nuôi dưỡng. Chuyện này người người đều biết. Đường đột đuổi hai người ra khỏi , chỉ tổn hại đến thanh danh của thân và Tiêu ta.

04

Cái tát đã đủ sức chấn nhiếp, khiến Ôn ngoan ngoãn hẳn lại. Không dám nhảy nhót bừa bãi trước ta nữa. Ta lại vui vẻ vì được nhàn nhã.

Những kẻ trong cửa hiệu vải phần lớn là tay chân của Ôn . Tiền ngoài thì cung kính với ta, bên trong luôn bằng không bằng . Ông ta nhận được chỉ thị của Ôn , cho rằng ta chỉ đến màu vài hôm, chẳng bao lâu nữa sẽ chán mà bỏ gánh giữa đường.

Ta cũng không giận, dứt khoát đuổi thẳng một tên tiểu nhị thích lười biếng, trốn ngay trước ông ta. Quay lưng lại liền cử một vị đến thay thế.

Tiền đương nhiên bất mãn: “Đại tiểu thư, quản cửa hiệu đâu cần dùng đến hai chứ? Nếu hai chúng ta bất đồng ý kiến, vậy người biết ai?”

Ta nhấp một ngụm trà: “Tiền , này sai . Lần trước ông vừa than với ta công bề bộn nhiều bề, ta đã ghi nhớ trong . Vị này chẳng qua chỉ đến để trợ cho ông, ông ta tất nhiên là ông .”

Nói thì nói vậy, mọi người đều tự hiểu trong , vị này đến chính là để giám sát. Ông ấy là người của ta, chỉ ta.

Ta ghi chép lại toàn bộ những người chăm chỉ, đến khi phát tiền công hằng tháng liền thưởng thêm một quan tiền. Vừa phạt vừa thưởng, ân uy cùng thi triển, sau hạ nhân trong cửa hiệu hầu đều đã ngoan ngoãn an phận.

Những ngày này, ta đi sớm về khuya, bận rộn vô cùng. Vất vả lắm mới quản cửa hiệu đâu vào đấy, mới chút thời gian thở phào nhẹ nhõm.

đến thỉnh an mẫu thân, biểu tỷ cũng đang ở . Nương xót xa nắm lấy tay ta: “Gầy đi , Ý, con cũng không cần gì cũng tự mình , quá vất vả .”

Ta mỉm cười: “Trong chỉ mình con, sau này gánh nặng sớm muộn cũng đặt lên vai con mà.”

Nương vì ngựa hoảng sợ bị động thai khí, nên sau khi sinh ta sức khỏe luôn không được tốt. Ngày thường bà cũng ít khi quản , hoàn toàn không hề biết những xích mích sứt mẻ giữa ta và hai huynh đệ .

Bà giơ tay, vuốt lại mái tóc cho ta: “Con nay đã lớn, đã là thiếu nữ , bất luận Tư Hằng hay Ôn , chung quy vẫn là người một , phân ưu cho con cũng là điều nên .”

Biểu tỷ ngồi một bên cúi gầm , vẻ hơi lạc lõng. Ta lặng lẽ chuyển chủ đề sang biểu tỷ, nũng với nương: “Nương, nương chỉ mắng con, biểu tỷ lớn hơn con một tuổi, sau này kiểu gì tỷ ấy cũng thành thân sớm hơn con chứ.”

Biểu tỷ thấy ta nhắc đến nàng ta, theo bản năng ngẩng lên, lại nhanh chóng cúi xuống. Giọng nói nàng ta rụt rè, thể đang ngại ngùng: “ Ý, muội đừng nói bậy.”

Mẫu thân nắm lấy tay biểu tỷ ân cần: “Nhu nhi, Ý nói cũng đúng, hôn sự của con dì sẽ để tâm giúp, chung quy vẫn hỏi ý kiến của con.”

Nàng ta mím môi, lí nhí: “Dì, con dì.”

Ta cố ý lên tiếng: “Hai vị ca ca mỗi người đều cái tài riêng, hay là thế này đi, biểu tỷ, hai người chúng ta mỗi người một người thì sao?”

Biểu tỷ cụp mắt: “ Ý, muội lại trêu chọc tỷ .”

05

Nương ta vậy lại để vào tai: “ Ý nói tuy bốc đồng, cũng vài phần đạo . Hai huynh đệ này là do dượng con đích thân dạy dỗ, đều là nam nhi tốt, nếu con gả cho một trong hai, sau này vẫn sống trong phủ, ta cũng không cần nào cũng canh cánh lo lắng cho con.”

Biểu tỷ thấy nương ta lên tiếng, liền không chối từ nữa. Chỉ nói bản thân sẽ suy nghĩ cẩn thận.

từ trong viện của nương đi ra, ta và biểu tỷ bước song song. Cho đến chỗ vắng người, nàng ta mím môi, cân nhắc nói: “ Ý, muội đang giận tỷ sao?”

Chuyện ta tát Ôn hôm , trong phủ đã truyền khắp. Ta không hề vì chuyện này mà giận lây sang nàng ta, liền thành thực trả : “Không .”

Biểu tỷ cười khổ: “Vậy muội vừa nói trước dì bảo tỷ một người, chắc không là thật đâu nhỉ?”

Ta nhìn nàng ta: “Ừm, ta nói nghiêm túc đấy, tỷ ai?”

nàng ta hơi ửng đỏ, dường đã hạ quyết tâm: “Tỷ không được, tỷ… đã người trong .”

Ta không ngờ nàng ta lại trả vậy. Đây chính là ta đang thăm dò nàng ta. Hai huynh đệ tuy không thích ta, lại không muốn ta người khác ngoài . chúng chính là muốn ăn tuyệt hộ (chiếm trọn sản) ta. Hai kẻ từ lâu đã coi Tiêu là vật trong túi, ỷ vào ơn cứu mạng của cha đối với thân ta, khiến ông không thể dễ dàng tống khứ ra khỏi . Trận hỏa hoạn hôm bỏ mặc ta lại, đại khái cũng ý muốn ta chết cháy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.