Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Hắn giơ thanh trong tay lên, mũi thẳng vào họng công chúa.

Một thị vệ xông lên hộ giá, Hoắc Thanh Yến ngay không hắn, trở tay một .

Lưỡi lướt qua họng, thị vệ kia chưa kịp kêu thảm ôm ngã , máu tươi tuôn , nhuộm đỏ gạch xanh dưới chân.

ta liền tàn sát phủ công chúa của ngươi.” Giọng Hoắc Thanh Yến bình tĩnh đến đáng sợ, “Nguyên , đừng quên, ta có thể cứu ngươi Đại Nguyệt về, có thể tự tay tiễn ngươi suối vàng.”

Sắc mặt công chúa cuối cùng thay đổi.

Bước chân nàng ta bất giác lùi một bước, lưng chạm vào cột hành lang.

mắt nàng ta đảo qua lại giữa ta và Hoắc Thanh Yến mấy vòng. Bỗng nhiên, nàng ta như nghĩ thông điều gì, nỗi sợ trên mặt dần rút , thay vào đó là một nụ châm chọc.

“Thì .” Nàng ta lạnh một tiếng, giọng mang vẻ hiểu rõ, “Hoắc Thanh Yến, ta còn tưởng ngươi là nhân vật quang minh lỗi lạc gì, hóa ngươi lại có tâm tư như với của .”

Đồng tử Hoắc Thanh Yến đột ngột co rút, bàn tay cầm trắng bệch các khớp.

“Ngươi chớ bậy!”

“Ta bậy?” công chúa dữ hơn, như nghe chuyện lớn nhất thiên hạ, “Đêm hôm khuya khoắt, không màng tính mạng, cầm xông vào phủ công chúa, để cứu của ? Hoắc Thanh Yến, ngươi dám trong lòng ngươi không có quỷ?”

Sắc mặt Hoắc Thanh Yến xanh mét, môi mấp máy mấy lần, lại không được một chữ.

công chúa thêm đắc ý. Nàng ta chỉnh lại tóc mai, khôi phục dáng vẻ thong dong kia, giọng chậm lại, như đang bàn một vụ làm ăn.

“Lần đầu gặp ngươi ở Đại Nguyệt, ta cảm chúng ta là cùng một loại . Đều là muốn gì thì sẽ bất chấp thủ đoạn để có được thứ đó. , chúng ta hợp tác chẳng phải tốt hơn sao? Lục Hoài Cẩn thuộc về ta, nữ nhân thuộc về ngươi. Vẹn đôi đường, cớ sao không làm?”

“Hôm nay ta cho ngươi đưa nàng ta , không truy cứu chuyện ngươi xông vào phủ công chúa. Nhưng chuyện khác, ngươi chớ xen vào nữa. Nếu không…”

Nàng ta dừng một chút, mắt trở nên sắc bén.

“Thật sự làm ầm đến trước mặt Thánh thượng, mặt mũi của ai khó coi. Ngươi có đúng không, Hoắc tướng quân?”

Trong sân yên tĩnh trong chớp mắt.

Hoắc Thanh Yến thu , sải bước đến trước mặt ta.

Hắn cúi , bế ngang ta lên, sải bước ngoài.

công chúa tựa vào cột hành lang, theo bóng lưng chúng ta, bên môi treo nụ đầy ẩn ý kia.

14

Hoắc Thanh Yến đưa ta về phủ mới của hắn.

Chính là viện tử ở góc đông bắc mà hôm ấy hắn từng .

Sân viện không lớn, nhưng được bố trí cực kỳ tinh xảo.

Hai bên lối đá trồng đầy tố tâm lan mà ta thích nhất, góc tường có một cây quế già tán xòe như lọng, dưới tàng cây đặt một giá xích đu, trên giá xích đu quấn dây kim ngân, nở những đóa hoa vàng nho nhỏ.

Bài trí trong phòng được dụng tâm. Giường gỗ tử đàn có mái che, màn lụa thêu cỏ lan, gương đồng trên bàn trang điểm được mài sáng bóng, ngay lược làm bằng ngà voi thượng hạng.

Một hoa một cỏ, một bàn một ghế, không nơi nào không tinh xảo, không nơi nào không dụng tâm.

Sau giá vật trong phòng ngủ còn giấu một cánh cửa ngầm.

Cuối lối thông với phòng ngủ của Hoắc Thanh Yến.

Hóa hắn sắp xếp xong lâu.

Cánh cửa ngầm , căn viện , căn phòng được chuẩn chu đáo , hắn vẽ vẽ lại trong lòng hàng ngàn hàng vạn lần, chờ ngày , nhốt ta vào đây.

Ta cứng đờ đứng đó, như ta dội một chậu nước lạnh đầu .

nến hắt lên mặt hắn, gương mặt vốn luôn lạnh cứng kia mà lại mang theo mấy phần hoảng hốt và thẹn thùng thiếu niên mới có. Hắn không dám ta, cụp mắt , vành tai đỏ như sắp nhỏ máu.

“Nàng… đừng ta bằng mắt đó.” Giọng hắn nghèn nghẹn, như ép sâu trong họng, “Cứ như ta là một quái vật ghê tởm .”

Ta hắn, họng như một cục bông chặn lại.

Ghê tởm sao?

Ta không .

Ta lòng ta rất loạn, loạn như một tờ giấy tuyên ta vò nát, không thể trải phẳng lại được nữa.

“Hoắc Thanh Yến,” ta cố khiến giọng nghe thật bình tĩnh, “thả ta ngoài . Tất vẫn còn kịp, vẫn có thể quay đầu.”

Hắn đột ngột ngẩng đầu, mắt thẳng tắp va vào mắt ta.

Trong đôi mắt ấy cuồn cuộn quá nhiều thứ, đau khổ, không cam lòng, chấp niệm, còn có một thứ cố chấp gần như điên cuồng.

“Không quay lại được nữa.” Giọng hắn khàn thấp, từng chữ từng câu như nghiền khe xương, “ năm ta mười bốn tuổi, lần đầu tiên mơ nàng, không quay lại được nữa rồi.”

ta chấn động.

“Ngươi điên rồi.” Ta nghe giọng đang run, “Ta là của ngươi.”

“Ta .” Hắn cụp mắt , yết hầu cuộn một cái, “Ta nàng là của ta. Ta ta nên kính nàng, trọng nàng, không nên có nửa phần vọng tưởng. Ta rõ hơn bất cứ ai.”

Giọng hắn lúc thấp, thấp đến như đang cho chính nghe.

“Nhưng ta không quản được bản thân.”

Đêm hôm ấy, hắn không rời .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.