Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta tự tay rót chén trà, đẩy tới trước Hạ Vân Đàn, thần sắc chân thành: “Tâm tình của Hạ cô nương, ta tự nhiên hiểu . Ban ta vốn nghĩ, có thể Đông hầu hạ điện hạ đã là phúc phận tu mấy đời của ta rồi.”
“Ai ngờ bệ hạ đột nhiên giáng , trao vị trí Thái tử phi này cho ta. Thánh mệnh khó trái, ta không dám kháng .”
“ có thể, ta thật lòng chúc điện hạ và Hạ cô nương có thể nhau lâu dài.”
Khóe miệng Hạ Vân Đàn lập tức sụp xuống.
Nước mắt khó khăn lắm mới ngừng lại, giờ lại lã chã rơi.
Nhưng ta cứ muốn đâm dao tim nàng ta: “Ta nghe , hoàng nương nương có lệnh, Hạ cô nương muốn Đông , có thể làm thị thiếp… Haiz, thật sự đáng tiếc.”
Hạ Vân Đàn đột ngột đứng dậy, giọng sắc nhọn: “Ngươi, ta thấy ngươi rõ ràng cố tới chọc tức ta!”
Sắc Thái tử trắng bệch, vội đưa tay kéo nàng ta: “Vân Đàn, nàng bình tĩnh chút.”
“Ta không nghe!”
Cảm xúc khó khăn lắm mới trấn an lại ta châm lên lần . Hạ Vân Đàn nước mắt đầy lao ngoài: “Ta không bao giờ cho chàng ! Ta không !”
xong, nàng ta che chạy khỏi Đông .
Thái tử nhấc chân đuổi theo.
Ta chắn trước người, hạ giọng, ngữ khí khẩn thiết: “Điện hạ, Hạ cô nương lúc này đang nổi nóng. Người đuổi theo, nàng ấy càng kích động hơn, chi bằng để nàng ấy yên tĩnh chút.”
“Đợi mấy ngày tâm tình bình ổn, điện hạ lại sai người tới hòa giải, chẳng phải tốt hơn ?”
Bước chân Thái tử khựng lại, mày nhíu chặt.
Cuối cùng người vẫn không đuổi ngoài.
Chuyện sau đó, quả nhiên đúng ta dự đoán.
Sau khi Hạ Vân Đàn về phủ, nàng ta đóng cửa không . Thái tử sai người đưa thiếp mấy lần, đều trả nguyên vẹn.
Phía hoàng buông lời, cô nương nhà họ Hạ đã không muốn Đông , cứ tùy nàng ta, Đông không thiếu thị thiếp.
Hoàng đế nhân cơ hội giao cho Thái tử rất nhiều chính vụ, người bận đến sứt mẻ trán, dần dần không còn lo .
Cho tới tháng sau, ngoài truyền tới tin tức.
Hạ Vân Đàn bất chấp phản đối nhà, cùng Lục Nghiên Chu tư chung thân, quyết tâm cho .
Hôn kỳ mùng tám tháng sau.
7
Thái tử biết chuyện, tại chỗ đập đồ.
Người nhốt mình thư phòng uống giải sầu, không gặp ai, ngay cả chầu sớm không đi.
Điều này tự nhiên lại hoàng đế bất mãn.
Hoàng sai người tới nhắc nhở ta phen, bảo ta đi khuyên răn Thái tử, nhất phải Thái tử lên triều trở lại.
Ta bưng canh giải đã nấu xong, đi về phía thư phòng.
Hai tiểu thái giám canh cửa không dám cản ta, ta đẩy cửa, đi thẳng .
bừa bộn khắp nơi.
Tấu chương trên án thư quét xuống đất, bút mực giấy nghiên đổ lăn lóc khắp nơi.
Mùi nồng nặc phả , gay mũi vô cùng.
Thái tử ngồi nghiêng trên giường nhỏ, đỏ bừng, ánh mắt mơ màng.
“Vân Đàn, là cô có lỗi với nàng. Rõ ràng nàng đã rồi, ngoài cô sẽ không cho ai.”
Ta đi tới cạnh người, động tác dịu dàng đút người uống canh giải .
“Điện hạ, uống nhiều dễ hại thân, người đừng uống .”
“Nàng hiểu cái gì!”
Thái tử hất tay ta , vừa khóc vừa cười: “Vân Đàn không cần cô , nàng có thể nhẫn tâm .”
Ta không giận, đổi sang cách có thể người chú : “Điện hạ có từng nghĩ, vì Hạ cô nương lại cho Lục Nghiên Chu không?”
Thái tử sững lại.
“Tình giữa Hạ cô nương và điện hạ, thiếp đều nhìn thấy. Nàng ấy là người chí tình chí tính , không người ta ép buộc, có thể quay đồng cho Lục Nghiên Chu?”
“Điện hạ đừng quên, Lục Nghiên Chu là người thế nào. Vì có thể ở Hạ cô nương, dám hạ thuốc điện hạ và thiếp. Loại người , còn có thủ đoạn gì không dùng ?”
Ánh mắt Thái tử dần thay đổi, bắt nghiêm túc suy nghĩ.
“Nàng đúng. Vân Đàn nhất là Lục Nghiên Chu cưỡng ép. Nàng ấy từ nhỏ nuôi khuê phòng, từng thấy những thủ đoạn ?”
Ta hài lòng gật : “ điện hạ tiếp tục sa sút, chẳng phải vừa đúng Lục Nghiên Chu ? mong điện hạ từ đây không gượng dậy nổi, để ôm mỹ nhân về.”
Thái tử siết chặt nắm tay, bò dậy.
“Lục Nghiên Chu, cô tuyệt đối sẽ không tha cho !”
Từ đó về sau, Thái tử bắt chăm chính vụ, mỗi ngày đúng giờ lên triều.
Hoàng đế thấy , rất vui mừng.
Mỗi ngày ta tới thỉnh an hoàng , bà liên tục khen ta hiểu chuyện, có thể Thái tử phấn chấn trở lại.
Khi đó chọn ta làm Thái tử phi đúng là quyết sáng suốt nhất.
Nhờ , khoảng cách giữa ta và hoàng gần hơn rất nhiều.
Nhưng ta biết, Thái tử chẳng qua đang phân cao thấp với Lục Nghiên Chu.
Người muốn chứng minh rằng, so với Lục Nghiên Chu, mình mới thích hợp làm nơi trở về của Hạ Vân Đàn hơn.
Ta không để .
Ta cần nhân lúc người thất ban đêm mà thừa cơ chen là .
lòng Thái tử nghĩ tới ai, ta không quan tâm.
Dù người nằm cạnh người là ta, người mang thai hoàng tự là ta, là đủ.