Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

sáng cháo sơn dược, trưa canh gà nhân sâm, canh thịt dê, có canh an .

Món nào cũng bổ.

Bổ quá đầy, như bị chăn bông úp kín.

Ta nói: “ nay trước hết ngưng canh an , đổi nửa chén nước ấm. Canh thịt dê giảm một nửa, thêm củ cải. Tạm thời đốt hương, nếu cảm thấy phòng trống trải, thì đặt một đĩa nhỏ vỏ quýt phơi khô.”

Thu cô cô nhíu mày.

“Vỏ quýt?”

Ta gật đầu.

“Rẻ.”

Thái hậu cười.

“Thọ cung không dùng nổi đồ quý?”

“Dùng nổi.”

Ta cúi đầu.

“Nhưng đồ quý chưa chắc ngủ .”

đó, ta ở lại đến khi Thái hậu dùng xong mới .

Trước khi , Thu cô cô đưa cho ta một chén nóng.

Đáp ứng, nếu nay ngủ , ngày mai sẽ cảm tạ ngươi.”

Ta nhận .

“Nếu ngủ không thì sao?”

Thu cô cô nhìn ta một cái.

“Vậy ngày mai tiếp tục sửa.”

Ta: “…”

Tốt lắm.

Việc này không có hồi kết.

Sáng hôm sau, khi ta đến Thọ cung, A Viên đứng ở cửa nháy mắt với ta.

lòng ta nhẹ .

Xem ra Thái hậu ngủ cũng .

Vào noãn các, Thái hậu đang uống cháo.

Quầng xanh dưới mắt bà nhạt một , cả nhìn thư thái hơn không ít.

Ta hành lễ xong vừa ngồi xuống, Thái hậu đã nói: “ qua chỉ tỉnh một lần.”

Thu cô cô ở bên cạnh nói: “Ít hơn thường ngày hai ba lần.”

Ta chưa kịp vui, Thái hậu lại nói: “Hôm nay tiếp tục xem thực .”

Ta cúi đầu húp cháo.

Quả nhiên.

chỉ cần một lần, sẽ có lần thứ hai.

Mấy ngày tiếp đó, ta từng sửa Thọ cung.

Chè ngọt giảm.

đặc rút.

Trầm hương ngừng.

Đồ bổ các cung đưa tới đều đăng ký, không hợp thì trả, hợp thì dùng đúng giờ.

Ta bảo tiểu trù phòng chia món thừa phần nhỏ, để lại cho cung nhân trực .

A Viên vui đến không .

“Chủ tử, qua Tiểu Lâm Tử gác cửa uống canh nóng, suýt nữa khóc.”

Ta nói: “ gọi chủ tử, gọi Đáp ứng.”

lập tức sửa miệng.

Đáp ứng, Tiểu Lâm Tử nói là Bồ Tát sống.”

Ta suýt bị sặc.

nói bừa, Bồ Tát nghe thấy cũng sợ.”

cười chạy .

Thái hậu ngủ mỗi ngày một yên.

Hoàng đế cũng đến chăm hơn một .

Khi ngài đến, ta đang cầm đối chiếu uống với Thu cô cô.

Nghe tiếng thông truyền, ta lập tức lùi ra sau bình phong.

Thái hậu đầu cũng không ngẩng.

“Đứng lại.”

Ta đứng lại.

Hoàng đế bước vào, thấy tờ tay ta.

“Nơi mẫu hậu bây giờ đúng là không rời Đáp ứng.”

Ta cúi đầu hành lễ.

“Tần thiếp chỉ giúp Thu cô cô chép .”

Hoàng đế cười.

“Mỗi lần ngươi đều chỉ là.”

Ta ngậm miệng.

Thái hậu đặt chén xuống.

không thích ló đầu, con trêu .”

Hoàng đế nhìn ta.

“Trẫm nghe nói ngươi dừng canh an mẫu hậu?”

Sau lưng ta lạnh toát.

“Bẩm bệ hạ, không phải dừng, là tạm hoãn.”

“Vì sao?”

“Thái hậu tỉnh, không hoàn toàn là do ngủ không . Có khi là thực quá nặng, có khi là hương khí quá bí. Canh an uống nhiều, ngày buồn ngủ, ngược lại không yên.”

Hoàng đế lặng lẽ nghe.

Ta càng nói càng thấy mình nhiều lời, vội thu lại.

“Tần thiếp kiến thức nông cạn, vẫn nên lấy thái y chuẩn.”

Hoàng đế hỏi: “Ngươi thái y?”

“Không .”

hương?”

“Không .”

thực?”

Ta nghĩ một .

một ăn xong có dễ chịu hay không.”

Hoàng đế bỗng bật cười.

Thái hậu cũng cười.

Ta không biết này có gì đáng cười.

Trước khi Hoàng đế , nhìn sắc mặt Thái hậu, sắc nghiêm túc hơn.

“Gần đây mẫu hậu quả thật đã khá hơn.”

Thái hậu chậm rãi lần phật châu.

“Bởi vì có chăm sóc ai gia như một con , không phải như một pho Thái hậu bày ra để nhìn.”

Lời vừa ra, phòng lặng .

Nụ cười trên mặt Hoàng đế nhạt lại.

Ngài nhìn ta một cái.

Ánh mắt ấy sâu hơn mấy lần trước.

Ta lập tức cúi đầu.

nhìn ta.

Tuyệt đối nhìn ta.

Ta không muốn bị Hoàng đế nhớ.

Nhưng lúc này Thái hậu lại thản nhiên mở miệng.

bên cạnh ai gia.”

Ánh mắt Hoàng đế thu về.

“Nhi biết rồi.”

Ta đứng nguyên tại chỗ, tay vẫn cầm tờ kia.

Giấy rất mỏng.

Nhưng câu nói kia rơi xuống, nặng hơn phật châu.

9

Ngày xảy ra , vốn dĩ ta đã sắp chạm đến rìa thanh tĩnh.

Thọ cung ổn rồi.

Thái hậu ngủ .

Phó tổng quản mới đến Nội Vụ phủ việc cẩn thận, đồ đưa tới đều kèm hai bản phiếu.

Phần lệ tần phi vị thấp cũng đầy đủ hơn.

Ta thậm chí bắt đầu tính toán, nếu nửa tháng tiếp theo đều không xảy ra , ta sẽ tìm cớ đổi giờ đến Thọ cung từ mỗi ngày cách ngày.

Rồi từ cách ngày đổi ba ngày một lần.

Cuối cùng chậm rãi lui về Nghi Xuân cung.

Kế hoạch này rất đẹp.

Đẹp đến mức ta vừa nghĩ xong bước đầu tiên, A Viên đã khóc chạy vào.

Sắc mặt trắng bệch, giọng cũng run.

Đáp ứng, xảy ra rồi.”

Hạt dưa tay ta rơi lại vào đĩa.

“Thái hậu sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.