Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Nhưng ta được thị vệ tuần tra đang đi dập lửa cứu xuống, thấp cao lết chỗ đỗ xe ngựa, họ đi rồi.

Đêm , ta đi bộ một đoạn đường rất dài, rất dài để về nhà, vừa đi vừa khóc.

Ta muốn nói: “Ngoại tổ phụ, sai rồi, anh em ruột thịt cùng chung huyết thống cũng mặc kệ sự sống chết của con thôi.”

Nhưng nghĩ lại, rõ ràng huynh bảo vệ đại tỷ ngay khoảnh khắc đầu tiên.

Hóa ra không huynh ấy không màng tình thân.

Huynh ấy là không bận tâm ta, mà thôi.

Ta cũng không muốn bận tâm họ .

Vì vậy, đối với biểu cảm rơm rớm nước của đại tỷ, ta một lần lắc đầu, kiên định nói:

“Không được, miếng ngọc bội này không thể cho tỷ.”

05

Huynh bỗng nhiên hạ mềm mỏng:

“Tiểu Mãn, cái mà cho với không cho, là mượn cho tỷ tỷ muội đeo một chút thôi.”

“Đại biết đây là món đồ tốt ngoại tổ phụ để lại cho muội, nhưng mai đại tỷ muội cần nó để chống đỡ thể diện. A Ninh gả vào nhà tốt, muội cũng được thơm lây mà.”

Huynh ấy từng dụ dỗ.

“Thực ra vị phu định ở biên cương nay của muội, đại không hài lòng lắm. Ta nghe ngóng cho muội vài gia đình giàu có rồi. Cho dù làm kế thất cho góa vợ, hay làm tiểu thiếp cho quan lại, cũng hơn là gả cho cái tên nghèo kiết xác nay đúng không?”

Nói cuối cùng, thấy ta vẫn không chịu nhả ra, điệu huynh ấy bắt đầu kiên nhẫn.

Tiểu Mãn, muội có muốn tìm một mối sự tốt không hả?”

Ta nhớ lại đêm hội đèn lồng cũng giống y như vậy.

ta cố nén cơn đau từ những vết phồng rộp rỉ máu dưới lòng bàn chân để gõ cửa lớn nhà họ , huynh ấy cũng với điệu và thần thái như vậy.

giờ này mới về, muội lại đi đâu chơi hoang rồi?”

Lúc lòng ta trào dâng một nỗi tủi thân, nghẹn ngào mở miệng:

“Muội không đi lung tung, là do mọi quên muội…”

Ta cứ ngỡ huynh ấy lộ ra biểu cảm áy náy tự trách, giống như một anh trai bình thường an ủi ta “lần không thế ”.

Nhưng Xuyên lạnh lùng nhìn ta quệt nước , ánh rõ ràng mang theo vài phần chán ghét.

“A Ninh vừa chịu kinh hãi mới chìm vào giấc ngủ, muội nói nhỏ một chút không được ?”

Tiểu Mãn, trên muội đen thui cái thế? Khóc đen một vệt trắng một vệt, thật là xấu xí chết đi được.”

đại tỷ thì ?

Bữa sáng , đại tỷ vẫn hào hứng bàn luận về sự náo nhiệt của qua.

liếc nhìn ta, điệu vô tội và ngây thơ:

“Tiểu Mãn, tối qua muội chạy đi đâu chơi điên cuồng thế? không đợi ta và đại , lần muội như vậy, chúng ta không dẫn muội ra ngoài đâu.”

Tỷ ấy dường như lúc nào cũng giữ thần thái nũng nịu đáng yêu .

Giống như lúc này, tỷ ấy nhào tới ôm lấy cánh tay huynh .

Kéo dài :

“Thôi được rồi đại , đừng giận Tiểu Mãn , muội không lấy là được chứ .”

Rồi tỷ ấy quay sang nhìn ta như nói đùa:

“Tiểu Mãn, có muội có vị phu rồi nên lông cánh cứng cáp rồi không? Dù huynh cũng như cha, muội có thể trái lời đại được?”

Xuyên nghe thấy câu này, ánh bỗng chốc trở nên sắc bén nhìn ta.

“Hừ, không biết tìm ở đâu ra một thằng đàn ông hoang dã, nghèo như ăn mày. mai nếu hắn không gom đủ sính lễ, xem ta có đánh đuổi hắn ra ngoài không.”

Huynh ấy hất tay áo.

muội, Tiểu Mãn, ngỗ nghịch huynh , phạt muội quỳ một đêm từ đường, mai hạ sính xong mới được ra ngoài.”

06

.

ta lê đôi chân cảm giác đi tiền sảnh.

nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên .

Đại tỷ lại quấn dải băng gạc trắng, giả vờ như trí nhớ, đứng nói chuyện nũng nịu với Lâm Yến.

Ta lặng lẽ ngồi vào một góc.

đầu suy nghĩ mông lung về lời hứa của Lâu Minh Chiêu.

Hắn chứ? Hay là đang lừa ta?

Sính lễ của Lâm Yến như dòng nước chảy, từng rương từng rương được khiêng vào sân trước.

Nụ cười trên đại tỷ cũng càng lớn.

“Tiểu Mãn, vị phu của muội có không rồi không?”

Lâm Yến nương theo ánh của tỷ ấy nhìn sang.

Chạm khuôn tái nhợt của ta, sắc hắn sững lại.

Ngay , hắn bất giác về phía ta hai .

Hắn nói nhỏ:

“Tiểu Mãn, qua ta hỏi thăm một vòng, căn bản không hề có nào là vị phu của muội, hắn là do muội thuê tới đúng không? Ta biết lòng muội có ta, nhưng muội cũng không cần cố làm ra vẻ mạnh mẽ để ta ghen.”

Hắn cắn răng, hạ :

“Muội yên tâm, nếu cuối cùng thực sự không có ai cưới muội, đợi đại tỷ muội qua cửa, ta nạp muội làm thiếp. Tóm lại, ta không phụ tấm chân tình của muội dành cho ta.”

Đại tỷ cảnh giác tới, nụ cười có chút tự nhiên:

“Hai đang nói vậy?”

“Không có .”

Lâm Yến lùi lại trước, ôn hòa nói:

“Ta đang hỏi vị phu của Tiểu Mãn muội muội vẫn chưa tới.”

Huynh hừ một tiếng.

“Giờ này rồi mà chưa tới? Tiểu Mãn, ta có chê muội ngu ngốc, lại không muốn lấy muội rồi không?”

Đại tỷ vội vàng kéo tay áo huynh ấy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.