Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Dân nữ chính là Chúc cô nương, không Tứ điện hạ có món đồ gì muốn đích thân đưa cho ta?”

Vị công công đó mỉm cười hòa nhã, nhường mời ta ra góc sân.

Lúc này mới lấy trong ngực ra một cây trâm Dương Chi trắng nõn.

“Đây là di vật mẫu thân ruột của Điện hạ để lại cho ngài, ngài đặc biệt căn dặn ta nhất phải tận tay giao cho cô nương, coi như là tín vật tình trước hôn nhân.”

Công công mong chờ nhìn ta.

“Không cô nương có tín vật gì muốn đáp lễ không?”

Ta theo bản năng sờ lên eo, chỗ bình thường hay đeo lại trống rỗng.

Ta lập tức hoảng hốt, lục tìm khắp người không thấy đâu.

Khi ngẩng đầu lên, ta đã mang theo tiếng nức nở:

, tặng cho Điện hạ, biến mất rồi.”

Công công nghe vậy sắc mặt biến đổi.

“Sao lại biến mất rồi? Cô nương cố gắng lại xem, cô nương đánh rơi ở đâu?”

Ta nghẹn ngào lại:

qua, tỷ tỷ đòi, ta không cho, huynh trưởng phạt ta quỳ , lúc ra thì đã không thấy đâu nữa.”

“Nàng nói cái gì?”

nói trong trẻo của bỗng ngoài cửa truyền .

Hắn vội vã chạy tới.

Sau khi nắm rõ ngọn ngành sự việc.

Lúc mở miệng, nói đã mang theo cơn thịnh nộ.

“Người đâu, bắt huynh muội Chúc lại đây cho bản điện hạ.”

09

dẫn người lục soát trong ra ngoài mấy bận.

Nhưng vẫn không tìm thấy miếng đó.

Hắn nhìn huynh tỷ đang đứng sợ hãi khép nép một bên, lạnh lùng nói:

“Các ngươi làm mất tín vật tình của vị hôn thê ta tặng, lại hết lần này lần khác ức hiếp nàng, bản điện hạ thực sự nuốt không trôi cơn này. Người đâu—”

Hắn tùy ý vẫy tay, thị vệ lập tức bước lên.

Đang hạ lệnh xử lý huynh tỷ.

ở bên cạnh bỗng bước ra, lớn tiếng nói:

“Tứ điện hạ, huynh muội Chúc không hề vi phạm luật pháp đại Tề, tranh chấp nay chỉ là . Nếu ngài vẫn muốn cưới cô nương, thì không nên làm to như vậy.”

híp lại, nhưng không hề né tránh.

“Nếu Điện hạ cứ cố chấp làm theo ý mình, ngày mai hạ quan nhất sẽ dâng sớ đàn hặc Điện hạ, mong ngài suy nghĩ kỹ.”

Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, cố gắng nén .

Ta vội vàng bước lên, nhìn hắn với ánh xoa dịu:

“Điện hạ, đã là , thì tốt nhất vẫn nên giải quyết trong .”

lập tức nói:

“Tiểu Mãn, bọn ức hiếp nàng không thể cứ thế cho qua, nàng muốn bồi thường thế nào, cứ nói ra, ta sẽ làm chủ cho nàng.”

ta nhỏ dần:

“Ta, ta không có gì muốn, chỉ là lúc mẫu thân qua đời ta quá nhỏ, rất nhiều về bà ta không rõ nữa. Ta, ta muốn chọn vài món đồ cũ trong của hồi môn bà để lại, lúc bà có thể nhìn vật người…”

“Chúc gia chủ thấy thế nào?”

Huynh trưởng đương nhiên gật đầu lia lịa.

này có khó gì? Của hồi môn của mẫu thân đáng lẽ phải có phần của Tiểu Mãn, muội ấy cứ việc đi chọn là được.”

Một màn kịch náo loạn được dẹp yên.

lại bị người trong cung gọi đi.

Ta tiễn hắn ra cửa, sau lưng bỗng vang lên một tiếng thở dài phức tạp.

“Tiểu Mãn.”

chằm chằm nhìn ta không chớp , điệu chân thành.

nay rốt cuộc đã giúp ta nhìn rõ bộ mặt thật của tỷ tỷ muội, loại phụ nữ lăng loàn trắc nết như cô ta thực sự không xứng làm thê . Sự che chở cuối cùng nay, chỉ là nể tình xưa nghĩa cũ mà thôi. nay ta mới hóa ra trong lòng ta vẫn luôn có muội, muội, muội bằng lòng cho ta một cơ hội không?”

“Ngươi nói gì cơ?”

Ta nghi ngờ mình nghe nhầm.

lại tiến lên một bước, có phần kích động.

“Tứ tâm cơ thâm sâu, vì đạt mục đích không thủ đoạn, vốn không phải lương nhân của muội. Địa vị hai người lại chênh lệch quá lớn, đúng là môn không đăng hộ không đối!”

Đại tỷ xách váy đuổi theo.

Nghe thấy lời này của , chẳng những không tức .

Ngược lại vội vàng khuyên nhủ:

“Tiểu Mãn, chẳng phải muội thích sao? Hắn lúc nghèo túng muội chịu gả cho hắn, ta để hắn cưới muội được không? Muội trả Tứ điện hạ lại cho ta đi!”

Tỷ ấy khóc lê hoa đái vũ:

“Ta trong lòng muội hận ta, nhưng ta không mình làm sai điều gì, nếu xin lỗi có thể khiến muội nguôi , ta nguyện xin lỗi muội, xin muội đừng giành với ta nữa.”

Nói xong, tỷ ấy làm bộ muốn quỳ xuống.

Đầu gối vừa mới khuỵu xuống, lại được huynh trưởng chạy tới vội vã đỡ lên.

Ánh huynh ấy nhìn ta không hề che giấu sự chán ghét.

“A Ninh đứng lên, đừng cầu xin con sói trắng vong ân nghĩa này.”

“Muội muốn gả cho ai, đại ca sẽ nghĩ cách cho muội!”

10

Đầu cuối hẻm kinh thành bỗng chốc lan truyền một tin tức.

Nói là Chúc đại công , gia chủ Chúc làm thương, phạt muội muội quỳ , đúng lúc Tứ hạ sính bắt gặp.

Nổi đùng đùng, suýt chút nữa tống cổ cả Chúc vào đại lao.

“Vị Chúc cô nương này rốt cuộc có nhan sắc bực nào mà lại có thể mê hoặc mờ như vậy!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.