Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chỉ khâu của những túi cổ, trải qua thời gian dài sẽ tự nhiên bị chùng và xỉn màu. Chỉ của túi này quá mới mẻ, đường kim mũi chỉ lại chi chít khít rịt. vết dập đằng sau khóa cài lộ rõ mồn một là loại phụ kiện được sản xuất công nghiệp trong những năm gần .”
Một cụ ông tóc bạc trắng đứng gần đó cúi gập người săm soi nửa ngày trời, gật gù tán thành. “Cô đúng.”
Sắc mặt Cố khó coi cực điểm: “ là quà người khác biếu tặng, tôi không sành lắm.”
Tôi lột găng tay vứt bàn: “Không sành chẳng sao. Sợ nhất là bọn ngu dốt mà cứ thích màu thôi.”
Mặt Thẩm Thành cứng đờ như đổ bê tông tại trận.
Cái tát đầu tiên giáng thẳng vật phẩm hiến tặng của Cố .
Món thứ hai là một sợi dây chuyền kim cương. Tôi chỉ nhìn đúng hai phút, lập tức vạch trần viên đá chủ bị tráo đổi.
Món thứ ba là một đồng hồ hàng hiệu. Tôi không cần mở nắp lưng, chỉ áp tai nghe tiếng lên dây cót liền yêu cầu viên lập tức đình chỉ đấu giá vật phẩm này.
Mỗi một lần tôi lật tẩy, sắc mặt Cố lại tối sầm thêm một phần. Thẩm Thành đứng cạnh loay hoay mức chỉnh lại cà vạt tới ba lần.
Ánh mắt của toàn bộ khách khứa trong sảnh lúc này đổ dồn về tôi.
Có người ghé tai thầm thì: “Cái bà này rốt cuộc lai lịch thế nào mà ghê gớm vậy?”
Lương mỉm cười nhẹ nhàng: “Trong giới săn lùng đồ cổ ở Hải Thành này, kẻ nào chưa từng nghe danh Thư Miên thì chứng tỏ kẻ đó vẫn chưa đời.”
Thẩm Tu Viễn đứng sau tôi, lần đầu tiên nó không vội vàng giải thích, chẳng mở miệng van nài cho bất cứ ai. Nó chỉ lẳng lặng rót một ly đưa cho tôi. “, uống chút đi.”
Tôi đón lấy ly .
lúc này, ngoài cửa đại sảnh vang lên một trận hỗn loạn. Lâm Tử Tình xồng xộc bước .
Cô ta diện một váy đen tuyền, lớp trang điểm trên mặt lòe loẹt lố lăng hơn hôm tiệc đính hôn. Vây quanh cô ta là đám người do Thẩm Thành sắp xếp.
Vừa ló mặt trong, cô ta lập tức quỳ sụp giữa sảnh lớn.
“Cô , biết rồi. Xin cô mở lòng từ bi tha cho .”
Tốc độ quỳ lạy của Lâm Tử Tình nhanh thoăn thoắt. Nhanh mức nhiều người trong sảnh chưa kịp định thần lại, nhưng hàng chục điện thoại di động được giơ lên sẵn sàng quay chụp.
Cô ta dập đầu với tôi, trán nện cồm cộp nền gạch hoa cương lạnh toát, giọng xen lẫn tiếng nức nở bi ai.
“Cô , thật sự biết rồi. không hám hư vinh, không lừa dối Tu Viễn, không mua túi giả để lấy lòng cô. Nhưng đâu có điều gì ác độc mức bị tống tù chứ.”
Thẩm Thành đứng sau cô ta, buông tiếng thở dài thườn thượt. “Thư Miên, cô xem kìa, con cái nhà người ta quỳ rạp thế này rồi. Đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại.”
Cố hùa theo: “Cô , hôm nay là dạ tiệc từ thiện, không rùm beng chuyện tư thù cá . Cô Lâm có thành ý tạ , cô bao dung độ lượng cho người trẻ một cơ hội lại cuộc đời.”
Lâm Tử Tình ngẩng mặt lên, mắt nhạt nhòa chảy ròng ròng nhòe lớp phấn, tạo thành hai vệt trắng bợt bạt.
“Tu Viễn, không là không yêu . chỉ quá sợ mất thôi. Từ bé sống trong cảnh nghèo đói cùng cực, mới trót dại chuyện xằng bậy. xin cô đỡ cho một câu được không?”
Ánh mắt của tất mọi người đồng loạt hướng về Thẩm Tu Viễn.
Lần này, nó không nhìn tôi. Nó đăm đăm nhìn thẳng Lâm Tử Tình.
“Bây giờ cô nhận , là vì cô biết mình sai, hay là vì cô sợ đi tù?”
Tiếng khóc của Lâm Tử Tình khựng lại trong giây lát. “Tu Viễn, sao lại có thể những lời tàn nhẫn như vậy với ?”
Thẩm Tu Viễn tiến trước mặt cô ta, ngồi xổm , gí một tờ giấy sát mặt cô ta.
“ là kịch bản mà sáng nay cô lén lút tuồn cho đám bồi bút truyền thông. Tiêu đề là: ‘ chồng hào môn giăng bẫy ép điên con dâu nhà nghèo’.”
mắt trên mặt Lâm Tử Tình đông cứng lại.
Thẩm Tu Viễn lôi tiếp tờ giấy thứ hai ra.
“ là bức email nặc danh mà cô gửi cho đồng nghiệp ở công ty luật của tôi. Trong email, cô vu khống tôi lợi dụng chức vụ để giúp giả bằng chứng.”
Tờ giấy thứ ba tiếp tục được ném .
“Và là lịch sử giao chuyển khoản cho đám giang hồ tạt sơn tiệm cầm đồ của tôi.”
Lâm Tử Tình hốt hoảng vồ lấy định giật lại.
Thẩm Tu Viễn đè chặt mấy tờ giấy , giọng tuy không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe rõ từng chữ một.
“Cô đâu để nhận . Cô để uy hiếp ép tôi rút đơn kiện.”
sảnh tiệc dậy sóng bởi những lời chửi rủa xầm xì. Đám đông ban nãy lăm lăm điện thoại chờ quay cảnh chồng ác độc, giờ đồng loạt chĩa ống kính thẳng Lâm Tử Tình.
Lâm Tử Tình không thể tiếp tục quỳ được nữa.
Cô ta lảo đảo chống tay đất đứng dậy, chỉ thẳng mặt Thẩm Tu Viễn.
“ lén lút điều tra tôi? lại dám điều tra tôi?”