Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

9

Mặt dây chuyền bật mở, bên trong là một mẩu giấy nhỏ…

【Bạn cùng bàn nhỏ, tớ thích cậu lắm.】

Não tôi lập tức treo máy.

Thẩm Mặc Bạch còn định nói gì đó.

Nhưng tôi đã vòng qua cổ anh, hôn thẳng lên môi anh.

8

Tháng đầu tiên yêu nhau.

Thẩm Mặc Bạch đã muốn công khai.

Tôi trực tiếp biểu diễn một màn “xin tha”.

“Đại ca, đừng tạo áp lực em.”

Tôi không muốn mỗi lần có phim mới, phóng viên lại bám riết tình cảm.

Tôi muốn đứng vững bằng diễn xuất, chứ không phải dùng yêu đương để tạo nhiệt.

Thẩm Mặc Bạch uất ức nhưng vẫn thỏa hiệp.

Bây giờ nghĩ lại, hóa ra tất đều là giả!

Tôi ôm mặt khóc thảm trong phòng khách sạn.

Bỗng có tiếng gõ .

“Nhược Ninh, mở .”

Là Thẩm Mặc Bạch.

Là giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất.

“Cút! Tôi không muốn nhìn thấy anh!” Tôi chộp lấy một gối ném mạnh .

Anh đứng , giọng cũng khàn đi:

“Em đừng kích động, anh đứng ở thôi, anh không đâu… đừng giận nữa… đừng làm tổn hại sức khỏe.”

Cơn giận trong tôi bùng lên dữ dội, tôi lao tới mở .

Thẩm Mặc Bạch đứng , người còn gầy hơn trong ảnh.

Trong anh là nỗi áy náy sâu thẳm.

“Nhược Ninh… xin lỗi.”

Tôi chưa nguôi giận, lời nói chẳng kiêng nể:

“Xin lỗi tôi gì?”

“Người anh xin lỗi là đứa bé kia! Đã áy náy đến vậy, không đi bầu bạn với nó đi, còn đến tìm tôi làm gì!”

Thẩm Mặc Bạch loạng choạng một , sắc mặt trắng bệch như giấy.

“Nhược Ninh, anh biết em hận anh.” Anh khép lại, giọng run rẩy,

“Là anh không nên…”

Tôi chỉ thấy trời đất quay cuồng.

Hay lắm.

Thừa nhận thẳng luôn rồi không.

Anh đau khổ như vậy, chắc hẳn đã mong đợi đứa bé đó lắm.

Vậy anh còn đến tìm tôi làm gì?

Sợ tôi quấn lấy anh ?

Tôi ngẩng cao đầu kiêu hãnh, kìm nước , chỉ về phía thang máy.

“Thẩm Mặc Bạch, tôi hận anh!”

“Anh đi đi, đời tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Nói xong, tôi đóng sầm lại.

Nhưng không gặp lại là không .

Chúng tôi vừa hợp show giải trí, tiền phạt vi phạm lên đến mười triệu.

Vì công việc.

Vài ngày sau, tôi và Thẩm Mặc Bạch lại buộc phải ngồi chung trên sofa của cùng một trường quay.

Người dẫn trình cảm nhận được bầu không khí quái lạ giữa chúng tôi.

Cố gắng tìm đề tài để cứu vãn tình .

“Hai vị, trong đời sống thực tế, mẫu của mỗi người là như thế nào?”

Bình luận trực tiếp cuồn cuộn trôi.

mặt Cầm Nhược Ninh khó thế? Ai thiếu cô ta tiền à?】

【Không ai ship hai người ? Bạn học cấp ba thành nghiệp đó, thanh mai trúc mã mà!】

【Thôi tỉnh lại đi, đèn trường minh của Thẩm Mặc Bạch sắp đốt thủng trời rồi, mấy người còn ship được là thiếu chất trầm trọng à?】

đó, MC không hỏi đi?】

Tôi cầm micro, nỗi uất ức trong lòng lại trào lên.

“Trước kia tôi mù , chỉ thích trai đẹp. Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi, vỏ không quan trọng, có những người vàng thau lẫn lộn, trong khác hẳn.”

mẫu của tôi, trước hết phải có trách nhiệm, dám làm dám .”

“Tuyệt đối không là loại bắt cá hai .”

“Quan trọng nhất là phải chung thủy. xác lẫn tinh thần đều phải sạch sẽ.”

“Loại đàn ông vừa ăn trong bát vừa ngó nồi, gây ra mạng người rồi lại không trách nhiệm — tôi chỉ thấy ghê tởm.”

10

Sắc mặt Thẩm Mặc Bạch càng càng trắng, các ngón siết chặt mép sofa.

Đến lượt anh.

Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn tôi sâu.

mẫu của tôi… tôi nghĩ, dù thời gian có trôi qua bao lâu, cũng chỉ có một người.”

“Dù cô ấy đôi rất bướng bỉnh, có gì cũng thích tự gánh, ấm ức cũng không nói, giận lên thì nói năng chẳng kiêng dè.”

“Nhưng tôi vẫn yêu tất dáng vẻ của cô ấy. Bao gồm dáng vẻ hiện tại.”

Trong lòng tôi cười lạnh.

là miệng nói một đằng, làm một nẻo.

Không hổ là ảnh đế.

Diễn giỏi .

Bình luận chạy nhanh như bay.

【Nói như không nói, mẫu gì chứ, anh ấy chưa từng rời khỏi Cầm Nhược Ninh.】

【Chẳng lẽ mẫu là Cầm Nhược Ninh? Bạn gái bí mật của Thẩm Mặc Bạch không phải là Cầm Nhược Ninh đó chứ?!】

【Fan cứng của Nhược Ninh xin khẳng định: bạn gái bí mật của Thẩm Mặc Bạch là bạn là bạn là bạn!】

Thấy bình luận sắp sửa bùng nổ.

MC vội vàng chuyển sang phần tiếp theo:

“Thực ra hôm nay, trình còn nhận được một món quà đặc biệt, đến từ mẹ đáng yêu của Nhược Ninh!”

Màn lớn sáng lên.

Gương mặt mẹ tôi áp sát ống kính.

Tối qua tôi mới vừa khóc lóc kể lể với bà, bà tin chắc tôi đã ấm ức rất lớn.

Trong video, mẹ lấy ra một lá bùa đào hoa.

“Ninh Ninh à, con cũng không còn trẻ nữa. Mẹ xem tin tức mà đau lòng lắm. Mẹ đặc biệt lên chùa cầu con một lá bùa chém đào hoa xấu!”

“Thầy nói rồi, có lá bùa , mấy thứ yêu ma quỷ quái sẽ không lại gần được.”

“Mẹ không cầu đối phương giàu cỡ nào, nổi tiếng cỡ nào, mẹ chỉ mong con tìm được một người đàn ông tốt, có cùng con sống cuộc đời bình yên, đàng hoàng.”

“Loại đàn ông bên bóng bẩy mà bên trong vô trách nhiệm, tuyệt tình thì sớm cắt đứt đi! Lá bùa con phải đeo , để phù hộ con sớm gặp được chính duyên!”

Sắc mặt Thẩm Mặc Bạch lập tức trắng bệch.

Như bị đâm một dao rất sâu.

9

Sau khi buổi livestream kết thúc.

Anh – quản của Thẩm Mặc Bạch – mang theo một túi tài liệu.

Tìm đến tôi và Lưu.

Anh thở dài:

“Nhược Ninh, vừa rồi Mặc Bạch suýt ngất ngay trên sân khấu, tuy là nó sai, nhưng làm ơn nể tình giơ cao đánh khẽ giúp chúng tôi một lần.”

Anh vỗ túi tài liệu xuống bàn:

“Đây là những gì Mặc Bạch nhờ tôi đưa em. Biệt thự ven biển trên toàn quốc, tiền mặt – nó đã chuyển toàn bộ tài sản em rồi.”

Tôi ngớ người, rồi tức giận.

anh ta là gì? Phí chia ?”

“Chia gì!” Anh cuống đến giậm chân thình thịch, “Đây là phí bồi dưỡng! Anh Thẩm nói, tuy hai người… không có duyên làm cha mẹ, nhưng không để em khổ vô ích. Em mất con, anh Thẩm đau lòng hơn ai hết! Nó ăn chay lâu rồi, ngày nào cũng chép kinh, chỉ để chuộc lỗi!”

Lưu nhíu mày, không nhịn được xen :

“Khoan đã… anh nói rõ ràng xem nào.”

“Gì mà ‘con của Nhược Ninh không còn nữa’?”

Anh sững người:

“Đừng giả ngây nữa. Nhược Ninh mất con, Mặc Bạch ôm tờ giấy phẫu thuật suốt ngày mà ngẩn người, tôi cũng sắp không nổi nữa!”

Tôi và Lưu thanh:

“Giấy ?!”

vậy!” Anh bất lực lấy điện thoại ra, mở bức ảnh chụp tờ giấy phẫu thuật.

“Xem đi, đây không phải là chữ của em ?”

11

Tôi ghé nhìn, là chữ bay bướm của tôi.

“Nhưng… nhưng đó là đạo cụ trong phim trước em đóng mà!”

Lưu ôm trán:

“Trời ơi tổ tông ơi, em đóng phim mà tên làm gì vậy?”

Tôi gãi đầu xấu hổ:

quay cảnh đó nhập tâm quá, khóc đến mức không kiểm soát được, tiện tên mình luôn.”

“Hơn nữa đó là cảnh quay toàn, đạo diễn bảo chữ mờ lắm, không cần quay lại, là xong, đó không ai để hết.”

Anh : “…”

Lưu: “…”

Tôi: “He he he…”

10

Hai phút sau, Thẩm Mặc Bạch lao phòng nghỉ của tôi.

“Vậy là… em không có thai?”

Tôi cũng ngơ ngác, chỉ bụng phẳng lì của mình:

“Vậy anh em có thai à?”

“Vậy bốn mươi chín ngày ở Phổ Đà Sơn là…?” Tôi thăm dò hỏi.

Thẩm Mặc Bạch ôm đầu đau khổ, như muốn chết đi được:

“Là để… để siêu độ con của chúng ta. Anh là mình đã hại chết con…”

“Còn canh gà ác mỗi ngày Tiểu Trần hầm?”

“… Là để bồi bổ cơ , dùng người ở cữ.”

Im lặng.

Một khoảng lặng rất dài.

Anh mặt đen như than:

“Tôi đi viết thông cáo đây, nói là khoảng thời gian Mặc Bạch ở Phổ Đà Sơn chỉ là để trải nghiệm vai diễn!”

Tôi không nhịn được nữa, ngã lăn ra ghế sofa, cười lăn lộn, nước cũng cười ra luôn.

“Ha ha ha ha ha, Thẩm Mặc, anh là… đồ ngốc! Ha ha ha!”

Tôi cười đến đau bụng.

Xoay một vòng lớn, hóa ra là hiểu lầm hết!

Tôi ôm lấy anh, ghé sát tai thì thầm đầy tinh quái:

“Thầy Thẩm, đã không cần ở cữ nữa, vậy em muốn uống Americano đá được không? Loại ba viên đá đó!”

Anh nghiến răng, giọng mang theo chút ác trả đũa, nhẹ nhàng cắn một lên xương quai xanh tôi:

“Uống đi. Em muốn uống thuốc độc cũng được.”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.