Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chu Triệu Cảnh thấy hốc mắt ta đỏ , nhất thời có chút luống cuống.
“Là… là ta đường đột sao?”
“Nếu nàng nhà, chúng ta xuất phát muộn vài ngày cũng .”
Ta lắc đầu.
“Ta chỉ là có chút mong mỏi những ngày tháng tốt đẹp thôi.”
“Có thể khởi hành sớm vài ngày không?”
Chu Triệu Cảnh đứng cách ta một cánh cổng son, mắt dần hiện ánh sáng vụn vỡ.
“…, ngày, chờ ngày .”
Hắn vừa dứt lời, một chiếc xe ngựa liền dừng trước cửa son.
Là Chu Triệu Thanh tự mình đưa đích tỷ về phủ.
Hắn bước xuống xe ngựa, cau nhìn Chu Triệu Cảnh.
“ ngày gì?”
“Ta lại không biết từ khi nào đệ và Thẩm Nhị cô nương có giao tình riêng.”
Chu Triệu Cảnh hành lễ với Chu Triệu Thanh.
“Tam ca không biết đó thôi, ta và Thẩm Nhị cô nương từ nhỏ quen biết. Lần này ta tới bái kiến Thẩm đại nhân, Thẩm Nhị cô nương tiện thể nhờ đội thuyền của ta mang giúp vài món đồ nhỏ từ Giang Nam về.”
Chu Triệu Thanh thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong đầy khinh miệt.
“ đệ từ trước tới nay tâm tư đơn thuần, đừng để bị kẻ có lòng dòm ngó, lợi dụng sơ hở.”
Chu Triệu Cảnh hơi nhíu , một lát lại bật .
“Tam ca hồ đồ !”
“Có thương mình, dù sao vẫn tốt hơn không ai thương.”
Nói xong, hắn xoay nhảy lưng ngựa.
Ngược sáng quay đầu nhìn ta.
“Đừng hoảng, nhiều nhất chỉ cần chờ ngày thôi.”
8
Chu Triệu Cảnh thúc ngựa đi dọc theo phố dài.
Tâm trạng đích tỷ không tốt lắm, quay đầu nhìn bóng lưng Chu Triệu Cảnh rời đi một , tự mình đi về nội .
Ta vừa xoay định theo , cổ bị Chu Triệu Thanh giữ c.h.ặ.t.
“Quả nhiên ch.ó không đổi thói ăn phân!”
Hắn trợn mắt nứt .
“Bài học của kiếp trước còn chưa đủ sao? Sống lại một lần vẫn còn phí hết tâm tư trèo cao bám phượng!”
“Ta cảnh cáo nàng, tránh xa đệ của ta một chút. Nó sắp thành thân , ta tuyệt đối sẽ không để nó giẫm vết xe đổ của ta!”
Ta “hoảng hốt thất thố” hất hắn .
“Điện hạ vì sao cứ nói những lời dân nữ nghe không hiểu? Mau tới đây, Tam điện hạ hình phát điên .”
Gia đinh canh cửa vội vã chạy tới, Chu Triệu Thanh vừa tức giận vừa dò xét nhìn chằm chằm vào mắt ta.
Dường nhìn thấu xem rốt cuộc ta có ký ức kiếp trước hay không.
Ánh mắt rắn độc từng tấc từng tấc bò khắp ta.
Còn chưa tìm sơ hở, cổng son bị gia đinh nặng nề đóng sập lại.
9
Đích tỷ ngồi chờ của ta rất lâu.
“…Ngươi nhờ điện hạ mang thứ gì ?”
Ta ngồi xuống bên cạnh nàng.
“Một vài món đồ nhỏ làm của vào hồi môn tỷ tỷ.”
Nghe , nàng lại im lặng.
Ngay mấy lời mỉa mai châm chọc thường ngày cũng không còn.
Rất lâu , mới rầu rĩ chuyển đề tài.
“Ta ghét đứa trẻ kia.”
Ta ngước mắt nhìn nàng.
“Chu Thừa Cát.” Nàng nói.
“Ta ghét đứa trẻ tên Chu Thừa Cát đó.”
Đích tỷ cúi đầu, hai mũi chân cọ vào nhau.
“Nó ta bài vở, ta dạy nó nó lại không vui, còn ta đang khoe khoang gì.”
“Bài vở của một đứa trẻ bốn tuổi, ta có gì đáng để khoe khoang chứ, đúng là chẳng nổi mặt bàn.”
“Nó còn nói ta có thông minh hơn sao, nửa điểm cũng không giống mẫu thân nó.”
Đích tỷ tức đến đỏ mặt.
“Nếu biết ta không giống mẫu thân nó, còn nói với ta đống thứ nó không thích ăn, ta có không?”
“Ta làm gì chứ? Ta cũng nói lại với nó đống thứ ta không thích ăn, nó có nổi không.”
Ta bật phì một tiếng.
Đích tỷ cũng .
“ đó sao?”
“ đó nó tức tới phát khóc, quay đầu bỏ chạy luôn!”
Chúng ta lại , xong hốc mắt đích tỷ lại hơi đỏ .
“Còn Chu Triệu Thanh kia , bệnh cũng không nhẹ.”
“Si mê âm luật, nghe khúc nhạc hay chẳng phải nên vui sao? Suốt ngày cau bắt lỗi là ý gì?”
“ bắt cũng chẳng bắt , rốt cuộc thiếu gì lại không nói rõ nổi, chỉ bảo là thiếu chút thần vận.”
“Thần vận thần vận, thần vận chẳng phải do chính hắn cảm nhận sao? Ban đầu không cảm nhét ngọc bội ta làm gì!”
“ lúc ta rời đi còn nghe hắn thở dài, nói gì mà hoàn mỹ vô vị!”
Ta đưa trà đích tỷ để nàng nhuận họng.
“ tỷ đáp lại thế nào?”
Đích tỷ đắc ý nhướng .
“Ta trực tiếp bẻ đứt một dây đàn của hắn, chính là cây quý nhất kia. Xem thử lần này hắn còn thấy vô vị không!”
Trời dần tối, gió cũng ngừng thổi.
Đích tỷ tựa dưới gốc đào, hàng dần giãn .
Một nàng bưng trà, một ăn điểm tâm, miệng oán trách Chu Triệu Thanh mãi không ngừng.
Ta chống cằm nhìn nàng, thỉnh thoảng lại rót đầy trà nàng.
Mãi đến khi mặt trời lặn hẳn, đích mẫu tới gọi.
Đích tỷ không tình không nguyện đứng dậy.
Ta nhìn theo nàng bước khỏi .
Bỗng nhiên, nàng vịn khung cửa quay đầu lại.
“… ngày sao?”
“ gì?”
“Ta nói đội thuyền của điện hạ, nhiều nhất ngày là tới sao?”
Hàng ánh mắt của nàng chìm hoàng hôn, rầu rĩ .
Ta còn chưa kịp gật đầu.
Nàng hoảng hốt xoay , bước nhanh rời đi.
10
Chu Triệu Thanh bắt đầu thường xuyên tới phủ hơn.
Hắn mang đồ ăn, đồ dùng đích tỷ, phàm là thứ mới lạ kinh thành đều lập tức đưa tới nàng đầu tiên.
Nhưng đích tỷ lại không vui.
Nàng nói nàng cảm thấy mỗi chuyện Chu Triệu Thanh làm đều giống đang xác nhận điều gì đó.