Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Ngay , có thủy thủ lần lượt mang rượu mạnh và tới.

Rượu mạnh là kính Hải Thần.

lại bưng tới ta.

Một lão thủy thủ râu tóc bạc trắng đưa một miếng điểm tâm tới ta.

“Đứa nhỏ, nếm thử .”

“Cái này gọi là mạch tàm, con hẳn sẽ .”

Khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra rất nhiều chuyện.

Mạch tàm là món ngoại tổ nhất.

Mẫu thân từng vô số lần nói qua, món hiếm thấy ấy chẳng ai , ngoại tổ lúc đói khát cùng cực từng người Lưu Gia Cảng cứu tế nên mới nó.

Ta ngẩng đầu nhìn dưới.

Những ánh mắt già nua đang nhìn ta , cuối cùng ta cũng hiểu ý nghĩa trong .

Bọn họ từ gương ta nhìn thấy ngoại tổ.

Không chỉ bọn họ, còn có cả Phạm đại nhân.

Lúc ta tới Lâu Đông, Phạm đại nhân cũng nhìn ta bằng đôi mắt hoe đỏ vậy. 

Phạm phu nhân còn giải rằng ông không có nữ nhi nên kích động.

tối hôm ấy ta lại vô tình bắt gặp ông trong thư phòng đang bái một bài vị không tên.

Ông chỉ nghẹn ngào nói: “Cha nuôi à, mày đôi mắt của con bé, thật sự quá giống người!”

Lúc này, những cơn gió từng thổi qua ngoại tổ, cách chục , lại nhẹ nhàng lướt qua gương ta.

Có nước mắt theo gió lặng lẽ trượt .

Ta món mạch tàm ấy, đập vỡ bát rượu mạnh .

Lá cờ giương cao.

Một mảng đỏ rực, ngọn lửa hừng hực cháy.

“Khai !”

Ta nghe thấy phía giọng nói vang dội của mình, dường còn ẩn giấu một giọng nói khác xa xăm mà hùng hậu hơn.

“Khai !” Giọng nói ấy cũng cất lên vậy.

Trên trăm con thuyền, các thủy công đồng loạt hô vang hưởng ứng.

“Khai !”

18

Từng chiếc từng chiếc thuyền đáy bằng rời khỏi Lưu Gia Cảng.

Tiếng hò thô ráp hòa lẫn tiếng gió, tiếng nước, tiếng chiêng trống, chấn động đến mức lòng người nóng rực.

Có người ùa tới, gọi “Vương phi” nhét vào tay ta.

Ta đứng trên đài cao, từ xa nhìn thấy Chu Triệu khom lưng gục .

Trong mắt hắn không còn sự chắc chắn và may mắn nữa.

Ta từ “một thứ nữ” trở thành Vương phi mọi người kính .

Kế thừa cả sự kính mà mọi người dành ngoại tổ.

Ngày hôm nay, đã sớm không còn giống kiếp nữa.

Hắn biết rất rõ, bản thân đã đ.á.n.h mất mọi khả năng cứu vãn.

Gió thổi tới, làm rối tung tóc mai và vạt áo.

Thế , ta đã không cần tâm nữa.

Cũng chẳng còn lòng dạ nào tâm.

Lại thấy Chu Triệu đột ngột ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, cả người co giật ngã ngửa ra .

Trong ánh mắt hắn, chỉ còn tràn ngập tuyệt vọng.

Chu Triệu Cảnh bất động sắc chắn tầm mắt ta.

“Có lẽ từ nay về , hai bờ sẽ không còn nạn dân nữa!”

Dường có thứ gì trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta đang điên cuồng nhảy lên, nóng đến mức khiến toàn thân tê dại.

Ta bỗng có một suy đoán táo bạo.

Có lẽ tấm hải ngoại tổ lại mẫu thân, không phải dùng bảo toàn tính mạng.

Ngoài chuyện ra.

Có lẽ ông còn muốn thông qua phụ thân, công bố tuyến hải do mình khai phá thiên hạ…

phụ thân chiếc mũ ô sa trên đầu, đã co rúm suốt chục !

Ta nghĩ, việc mình sống lại mang một ý nghĩa khác thường.

Ngay lúc này.

Tình , hối hận, dây dưa, giằng xé.

Tất cả đều trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Nhiệt huyết của ngoại tổ đã ngủ yên chục .

Giờ đây, lại một lần nữa bùng cháy trong cơ thể ta.

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm cắp)

19

Chu Triệu cưỡng ép đưa trở về kinh thành.

Cùng với đoàn thuyền vận lương, ngay trong ngày đã rời .

Chu Triệu Cảnh chột dạ nhìn ta.

“Ta biết nàng sẽ không trách ta đâu, đúng không?”

Ta đang xem bản các điểm tiếp ứng và bổ sung vật tư ven hắn mới phác thảo xong. Ngoài những nơi ngoại tổ từng nhắc tới, còn có thêm chỗ do hắn đích thân khảo sát.

Ta xem quá chăm chú, nhất thời còn chưa hiểu hắn nói “trách” là trách chuyện gì.

Hắn cũng không nói rõ, chỉ nhất quyết kéo ta tới cầu đá vẽ tranh.

Đợi tới lúc ta phản ứng lại, thì khi Chu Triệu hắn đưa , kinh thành đã truyền tới tin Chu Triệu cấu kết với phế Thái t.ử mà giáng tước.

Ta chợt hiểu ra.

cảm xúc lại chẳng hề gợn sóng.

Người cũ chuyện xưa, quả thật cách một đời, sớm đã chẳng còn quan trọng nữa.

Hoa trên phố dài nở đúng lúc. 

Chu Triệu Cảnh đứng phía vẫy tay với ta.

“Tịch Nguyệt, nhanh chút, phía chính là tiệm bánh phương cao ta từng nói…”

Phiên ngoại

Chu Triệu Cảnh từng gặp hiệp đạo Chu Hải hai lần.

Lần đầu tiên, là lúc hắn ba tuổi theo mẫu thân Giang Nam.

Gặp sóng lớn, hắn vô tình rơi nước.

Hắn tưởng mình sắp c.h.ế.t .

Lại thấy người thân thủ nhanh nhẹn lặn , vững vàng nâng hắn lên.

Lần thứ hai, là trên phố dài ở kinh thành.

Hắn khóc lóc đòi mẫu thân tìm ân nhân cứu mạng.

Lại nhìn thấy một người áp giải trên xe tù.

Người quay đầu nhìn hắn, trên gương đầy m.á.u bẩn hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười ấy hắn ghi nhớ suốt bao nhiêu .

Cũng nó mà cố gắng suốt bao nhiêu .

sẽ có một ngày, hắn phải trả lại danh người .

Phải minh oan người .

Hai mươi , hắn làm .

Cũng cuối cùng…

Trên bến tàu Lưu Gia Cảng ấy.

Trong thần thái của cô nương hắn thương.

Lần nữa, nhìn thấy người ấy.

Hoàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn