Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
03
Tôi đặt điện thoại xuống, bắt đầu tính toán lịch trình ngày mai.
Điều đầu tiên cần làm là xin nghỉ phép.
Một tuần tôi đúng một ngày nghỉ, còn lại đều quay cuồng với công việc.
Những năm qua, để chữa bệnh tim cho Mạnh Thời Ngô, tôi gần dùng hết toàn bộ số tiền tích cóp được.
Công việc hiện tại không thể xảy ra bất cứ sai sót nào.
Đúng lúc ấy, điện thoại lại sáng lên.
Tôi tưởng là phản hồi sếp nên lập ra.
Không ngờ người gửi vẫn là Hoắc Tắc Linh.
【Không cần sáo vậy. Em là mẹ của con, cứ tự nhiên là được.】
Tôi chằm chằm dòng chữ ấy.
Hoắc Tắc Linh đang chê cách nói chuyện của tôi quá xa lạ ?
tôi không gây thêm phiền phức cho anh thôi.
Tôi úp điện thoại xuống giường rồi tiếp tục xử lý công việc còn dang dở.
khi bầu trời bên ngoài bắt đầu hửng sáng, tôi mới tranh thủ chợp mắt được một lúc.
Không biết qua bao lâu, một tiếng động giòn tan bất ngờ vang lên .
“Choang!”
Tôi giật mình tỉnh giấc, lập cửa bước ra.
Trong , Hoắc Tư Duy đang cúi người xuống sàn, định dùng tay nhặt những mảnh kính vỡ.
“Dừng lại!”
Tôi hoảng hốt chạy tới kéo cậu bé ra.
Hoắc Tư Duy lập cứng người.
Nó quay , giọng lạnh lùng.
“Con cố làm vỡ đấy. Cô phạt con .”
Miệng nói cứng rắn đôi mắt lại không giấu nổi sự căng thẳng và bất an.
Tôi lấy mảnh kính trong tay nó ra rồi dẫn nhà vệ sinh.
Sau khi sạch tay cho nó, tôi cẩn thận kiểm tra xem thương chỗ nào không.
Trong suốt quá trình ấy, Hoắc Tư Duy luôn tôi.
Ánh mắt nói điều gì đó.
mỗi lần vô tình chạm mắt tôi, nó lại lập cúi đầu.
Tôi quay lại dọn sạch đống mảnh vỡ.
Sau đó ngồi xổm xuống trước cậu bé để ánh mắt ngang bằng với nhau.
“Nhóc con, con biết mình sai ở đâu không?”
Hoắc Tư Duy cúi đầu đáp nhỏ.
“Con làm vỡ cốc thủy tinh.”
Tôi lắc đầu.
“Không phải.”
Cậu bé ngẩng lên tôi.
Tôi kiên nhẫn giải thích.
“Điều sai nhất là khi gặp chuyện mình không giải quyết được, con lại không tìm người lớn giúp đỡ.”
“Mảnh kính sắc. Nếu nhặt bằng tay không sẽ cứa đứt tay.”
“Nếu chẳng may nhiễm uốn ván thì nguy hiểm. Nặng hơn còn thể mất mạng.”
Nói xong, tôi đưa tay véo nhẹ chóp mũi nó, cố làm ra vẻ nghiêm khắc.
“Lần sau không được vậy nữa.”
“Nếu không biết phải xử lý thế nào thì hỏi mẹ, được không?”
Hoắc Tư Duy bỗng ngẩn người.
Đôi mắt sáng lên được thắp đầy những vì .
Cho khi tôi quay người lấy điện thoại, ánh mắt ấy vẫn luôn dõi theo sau lưng tôi.
Tôi chợt nhớ lại biểu hiện kỳ lạ của cậu bé khi nãy.
Càng nghĩ càng thấy không đúng.
Thế là tôi camera giám sát trong .
Video ghi lại rõ.
Hoắc Tư Duy đơn giản lấy cốc nước trên bàn.
Trong lúc với tay, cậu bé vô tình làm cốc rơi xuống đất.
Mọi chuyện hoàn toàn là ngoài .
Nó căn bản không cố làm vỡ cốc.
Nếu vậy…
Tại nó lại nói dối?
Tại một đứa trẻ mới sáu tuổi lại cố tình nhận lỗi về mình, thể chuẩn sẵn tinh thần chờ trách phạt?
04
Tôi chống cằm ngồi suy nghĩ, trong đầu vẫn quanh quẩn chuyện của Hoắc Tư Duy thì nghe tiếng gõ cửa vang lên.
Cánh cửa ngủ ra một khe nhỏ.
Một cái đầu bé xíu lén lút thò .
Hoắc Tư Duy đứng ngoài cửa, cẩn thận quan sát sắc tôi.
“Mẹ, con làm bữa sáng rồi.”
Nó ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Con ăn không hết, cho mẹ ăn.”
Nói xong, cậu bé nhanh chóng đặt đĩa xuống bàn rồi quay người chạy mất.
Người biến mất sau cánh cửa đôi má bánh bao vẫn còn thấp thoáng ở mép cửa chưa kịp giấu .
Tôi bật .
Đúng là một đứa ngốc nhỏ.
Rõ ràng cố chuẩn bữa sáng cho tôi, vậy còn phải kiếm cớ nói mình ăn không hết.
Tôi nhớ rõ đồ trong tủ lạnh đều do mình mua.
Nguyên liệu còn lại đủ làm một phần sandwich.
Nói cách khác, Hoắc Tư Duy còn chưa ăn sáng.
Tôi cắn một miếng sandwich rồi cố khen thật lớn:
“ quá .”
“Sandwich này là món nhất mẹ ăn hôm nay luôn.”
Tôi dừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Nếu người ngồi ăn cùng mẹ thì càng tuyệt hơn.”
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng cửa.
Cánh cửa ra.
Hoắc Tư Duy đỏ bước .
Nó cúi đầu, giọng lí nhí:
“Con ăn cùng cô.”
Tôi cố nhịn , bẻ đôi sandwich rồi đưa một nửa cho cậu bé.
“Cho con này.”
Hoắc Tư Duy nhận lấy rồi cắn một miếng.
Chưa nhai được mấy cái, gương nhỏ nhăn tít lại.
Nó miếng sandwich trong tay với vẻ đầy hoài nghi.
“Thật sự ạ?”
Tôi bật .
“Tất nhiên là rồi.”
“Con là bạn nhỏ làm sandwich nhất mẹ từng gặp đấy.”
Đôi mắt Hoắc Tư Duy lập sáng rực.
Rõ ràng nó vẫn đang chờ nghe thêm vài câu khen nữa.
Tôi cố nhịn .
Dù trước nay tôi cũng mới ăn sandwich do một đứa trẻ làm, đứa trẻ đó chính là nó.
“ không biết bát giỏi không thôi.”
Tôi chống cằm cậu bé.
“Mẹ gặp thiên tài bát.”
“ chắc trên đời không ai vừa nấu ăn giỏi vừa bát giỏi đâu nhỉ?”
Lời vừa dứt, Hoắc Tư Duy lập xắn tay áo.
Nó ôm đĩa ăn xong chạy bếp.
Sau đó vô cùng nghiêm túc cầm miếng bọt biển bắt đầu .
Tôi tới bên cạnh, cố tình làm vẻ kinh ngạc.
“Oa.”
“Con là bạn nhỏ bát giỏi nhất mẹ từng thấy.”
Khóe miệng Hoắc Tư Duy bắt đầu nhếch lên.
Nó cố gắng kiềm chế căn bản không giấu nổi niềm vui.
Giống hệt một chú thiên nga nhỏ kiêu ngạo vừa được khen ngợi.
Sau khi cất đĩa tủ, cậu bé lại tiếp tục bận rộn.
Lau bàn.
Quét sàn.
Phơi quần áo.
Bận sáng tận chiều.
khi mọi việc xong xuôi, cả căn nhà trở nên sạch sẽ và gọn gàng hơn hẳn.
Tôi hài lòng gật đầu, đưa tay tháo tạp dề trên người cậu bé xuống.
“Được rồi.”
“Chúng ta chuẩn nhà họ Hoắc thôi.”
Nụ trên Hoắc Tư Duy lập biến mất.
Nó sững người vài giây.
Khóe mắt cũng chùng xuống.
“Mẹ.”
“Nhà họ Hoắc là đâu ạ?”
Nó tôi, giọng nhỏ dần.
“Chẳng phải con đang ở nhà mình ?”