Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
.
Hai.
Ba.
Chưa mười giây.
Mặt Hoắc Tắc Linh bắt đầu đỏ lên.
Bàn đặt bên cạnh bàn cũng siết chặt lại.
Những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn .
Tôi âm thầm cảm thán.
có thể nuốt trọn loại kẹo này không nhổ ra ngay lập .
Đều nhân vật cấp thần.
Viên kẹo Mạnh Thời Ngô mang từ khu vui chơi hoàn toàn không phải kẹo bình .
Nó giống bắt khác lựa chọn giữa hai loại độc dược.
Loại nào cũng đủ khiến cả vị giác lẫn tinh thần bị tra tấn.
Suốt bữa tối hôm , Hoắc Tắc Linh gần không có khẩu vị.
Mạnh Thời Ngô tò mò nhìn anh.
“ không thích lẩu sao?”
“Hay cháo rau với con .”
nó nhiệt tình đẩy bát cháo mình phía anh.
Hoắc Tắc Linh nhìn bát cháo.
Lập lắc đầu.
“Con .”
“… không đói.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Xem ra dư âm viên kẹo vẫn rất mạnh.
Có lẽ tối nay anh sẽ chẳng muốn thêm thứ nữa.
Bữa tối diễn ra khá yên tĩnh.
Hoắc Tắc Linh gần không .
Anh liên tục bỏ nồi lại vớt ra.
Giống đang chuyên tâm làm nhân viên phục vụ.
lúc sau, anh đột nhiên lên tiếng.
“Rau chín .”
xong, anh tự nhiên gắp ít cải cúc cay bỏ bát tôi.
Thậm chí cẩn thận gạt hết hạt tiêu ra ngoài.
Tôi ngẩn .
cầm đũa khựng lại.
Làm sao anh biết tôi thích cải cúc cay?
Trong lòng tôi bất giác xuất hiện suy nghĩ.
Chẳng lẽ…
Anh nhớ ra ?
Tôi lập ngẩng đầu nhìn anh.
biểu cảm trên mặt Hoắc Tắc Linh vẫn vô cùng bình thản.
Ánh mắt lạnh nhạt.
Không hề có chút cảm xúc lưu luyến nào.
Giống tất cả hành động thuận .
Tôi chậm rãi cúi đầu.
Có lẽ tôi nghĩ nhiều.
Xem ra vẫn nhớ quá khứ có mình tôi thôi.
Tôi âm thầm biến tâm trạng khó chịu thành sức .
Liên tục gắp cải cúc bỏ miệng.
Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng lúc chiều.
Cảnh Hoắc Tắc Linh đứng cạnh cô Phạm.
Dù anh có nhớ ra tôi hay không thì sao chứ?
Anh sắp kết hôn .
tôi vợ cũ.
chẳng liên quan cuộc sống hiện tại anh.
Sau bữa tối.
Hoắc Tắc Linh đưa chúng tôi ra tận cửa.
“Tôi đưa em .”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tôi có .”
xong, tôi phía điện nhỏ đang đậu bên ngoài.
Khi điện xuất hiện trước cổng biệt thự, Mạnh Thời Ngô lập hưng phấn.
Nó quay sang khoe với Hoắc Tắc Linh.
“Đây siêu mẹ cháu.”
“Trong gara nhà có rất nhiều .”
“ chắc chắn không có hai bánh này.”
“ cần ngoan giống cháu.”
“Sau này cũng có cơ hội ngồi ghế sau mẹ.”
Tôi lập chết lặng.
Không nên lời.
Bình tôi đùa với Mạnh Thời Ngô hơi nhiều.
Nó thật sự tin rằng điện quý tộc trong giới cộ.
Muốn đâu thì .
Tiện lợi vô địch.
thằng bé lại đặc biệt thích khoe khoang.
Ngày nó dùng vặt để kết bạn.
Khoe “siêu ” trước mặt bạn nhỏ thì được.
hôm nay nó lại khoe trước mặt thừa kế nhà họ Hoắc.
Khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Tôi vừa định bịt miệng nó.
Không ngờ Hoắc Tắc Linh lại nghiêm túc gật đầu.
“Tôi sẽ ngoan.”
Tôi: “…”
Mạnh Thời Ngô lập nở nụ cười hài lòng.
Nó nhảy khỏi .
Sau kéo Hoắc Tắc Linh cúi đầu xuống.
Ghé sát tai anh thì thầm điều .
xong mới vui vẻ trở lại chỗ ngồi.
“ giúp cháu chuyện .”
“Cháu sẽ cho cơ hội ngồi ghế sau.”
Trên đường nhà.
Tôi hỏi Mạnh Thời Ngô đã .
nó sống chết không chịu khai.
Mặc cho tôi hỏi thế nào cũng giữ kín bưng.
Mãi đến khi khu chung cư.
Bentley màu đen từ phía sau chậm rãi dừng lại.
Tôi quay đầu.
Thấy Hoắc Tắc Linh bước xuống .
Trên ôm thùng giấy rất lớn.
“Quà Tư Duy tặng Thời Ngô.”
“Tôi mang giúp nó.”
Tôi định nhận lấy.
Mạnh Thời Ngô lập kéo tôi.
“Mẹ.”
“Chúng ta nhảy .”
Tôi ngơ ngác.
“Tự nhiên nhảy cái ?”
Nhìn phản ứng bất thằng bé.
Tôi lập hiểu ra.
Nó đang cố giấu tôi chuyện .
Hơn nữa không muốn tôi chạm thùng giấy.
Tôi đành làm không biết.
Để mặc Hoắc Tắc Linh bê thùng lên tận cửa.
Sau khi đặt thùng giấy xuống.
Anh không nán lại lâu.
Lặng lẽ rời .
Vừa bước nhà.
Tôi lập véo nhẹ gò má Mạnh Thời Ngô.
“ thật.”
“Có phải con bảo ấy mang không?”
Mạnh Thời Ngô chột dạ cúi đầu.
Sau vài giây mới ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi bật cười.
“ nhóc con xấu xa.”