Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

11

Sau xuống xe, Phó Từ đề nghị đưa tôi về tận ký túc xá.

đường , tôi cứ nói rồi lại thôi, hỏi rồi lại ngập ngừng.

“Đến nơi rồi.”

Nhìn Phó Từ, linh hồn thiếu nữ trung nhị* trong tôi bỗng bùng cháy mãnh liệt.

(*trung nhị = kiểu suy nghĩ hơi “ảo tưởng”, bốc đồng của tuổi mới lớn)

tôi có thể trơ nhìn của mình sai đường chứ!

Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa, lên tiếng:

“À, Phó Từ này… Anh rất giỏi, rất thông minh, hành cũng … nói chung, anh cái gì cũng tuyệt.”

Ngay sau đó, khóe môi Phó Từ cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

“Em… thật sự nghĩ anh đến ?”

Tôi gật đầu lia lịa.

nên, anh hoàn toàn có thể tự mình kiếm ra rất nhiều tiền !”

Nụ cười Phó Từ càng rạng rỡ hơn.

“Ừm. Em yên tâm, anh cố gắng kiếm tiền, để cho em có cuộc sống .”

“Hả?”

Khoan, câu lại lệch hướng thế này?!

Tôi bị anh làm cho rối bời, vội vàng lắc đầu, rồi tiếp tục:

“Ý em là… anh phải đúng đường, đừng giờ sa ngã đó!”

Phó Từ gật đầu rất nghiêm túc.

“Yên tâm . Anh chăm chỉ cố gắng, không để em thất vọng.”

Cảm giác hình như anh vẫn chưa hiểu đúng ý tôi, nên tôi quyết nói thẳng .

“Ý em là… anh đẹp , đâu cần làm chứ!”

Biểu cảm Phó Từ ngay lập tức cứng đờ.

“… ?”

Tôi gật đầu cực kỳ nghiêm túc, rồi tiếp tục:

“Vừa nãy cô chị kia trông cũng bụng , anh cũng đừng vì làm có lỗi với người ta.”

“Dù có làm thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp, phải chung thủy đó!”

Phó Từ nhìn tôi đầy bất lực.

“Em đã xem cái bài diễn đàn đúng không? Toàn là bịa cả .”

“Người đầu tiên là mẹ anh, người thứ hai là dì anh, còn vừa nãy… là cô út của anh.”

“Anh không giải thích vì anh nghĩ bọn họ quá rảnh hơi. Một đã ghét, họ có cả đống lý do để bôi xấu anh.”

nếu đến cả người anh thích cũng hiểu lầm… thì đúng là anh phải làm rõ rồi.”

“Anh không phải như những gì họ nói đâu. Nên… em đừng ghét anh nhé?”

Cục đá trong tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Quả nhiên chỉ là hiểu lầm!

khoan đã… anh vừa nói gì đó?

Người anh thích — là tôi?!

tôi trợn to, tim bắt đầu đập thình thịch.

Ngay lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, Phó Từ đã bước lên vài bước, đứng đối diện tôi.

Hứa Thanh Lê, người anh thích… là em.”

Không ngờ anh lại nói thẳng như , tim tôi đập loạn lên như văng ra ngoài.

“Em… em…”

“Anh xuất hiện trước em với hình ảnh đẹp , hình như lại khiến mọi thứ thành ra rối tinh rối mù.”

“Nếu em cảm thấy anh không xứng đáng, anh không làm phiền em nữa.”

Anh nói xong, quay người rời .

Tôi bối rối đến mức tay chân luống cuống.

Khốn thật, tôi có thể nghi ngờ anh chứ!

“Không phải! Em không có ý đó! Trong em, anh là một người rất !”

Tôi vội vàng chạy lên chắn trước anh, không cho anh .

“Em cũng thích anh! Thật rất thích!”

Phó Từ lập tức sáng rực lên.

Anh ngập ngừng hỏi:

“Thật ? Không phải chỉ vì an ủi anh chứ?”

Tôi gật đầu mạnh mẽ, rồi kiễng chân, hôn nhẹ lên má anh một cái.

“Thật ! Bây giờ anh chưa?”

Một nụ hôn chớp nhoáng.

tôi lùi lại, Phó Từ bất ngờ bước lên, dang tay ôm chặt lấy tôi, kéo tôi vào .

“Ừ, em nói gì anh cũng .”

Ngay sau đó, nụ hôn của anh rơi xuống, dày đặc dịu dàng, khiến tôi không thể nào từ chối nổi.

Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên eo tôi, tôi nhắm lại, mặc kệ bản thân chìm vào sự dịu dàng đó.

Từ trước tới giờ, cuộc sống đại của tôi vẫn rất bình lặng.

Đã từng có lúc, tôi mơ mộng trải qua một mối tình rực rỡ trong quãng đời sinh viên.

Một tình yêu dưới tán cây long não, nơi chàng thổ lộ với cô gái.

gió thổi nhẹ nhàng, làm váy cô gái khẽ bay.

Là gió động, cũng là động.

khoảnh khắc này, dường như giấc mơ ngọt ngào năm nào của tôi, đã thực sự thành hiện thực rồi.

Không biết đã lâu trôi qua, Phó Từ mới chịu buông tôi ra.

Tôi bị hôn đến thiếu dưỡng khí, vừa rời khỏi anh đã lập tức thở hổn hển.

Bỗng nhiên, đỉnh đầu vang lên tiếng hò hét trêu chọc.

“Ối dào ôi, hai người còn tính lên ký túc xá không ? Cứ thế phát ‘cẩu lương’ nữa là tụi tôi nhốt hai người ngoài cửa !”

Trời ơi, xấu hổ chết mất, bị mấy đứa cùng phòng bắt gặp!

Tôi đỏ nói vội:

“Muộn rồi, em lên trước đây!”

Nói xong, tôi quay người chạy thẳng về ký túc xá, chẳng dám ngoái lại.

Cảm giác như đang chạy mây, bước chân nhẹ bẫng như bay.

Mãi cho đến ngã người xuống giường, đầu óc tôi vẫn còn lơ lửng.

Điện thoại rung lên, là nhắn của Phó Từ.

“So với bây giờ, tụi mình là quan hệ gì ?”

Hứa Thanh Lê, anh có thể chính thức trở thành của em không?”

Tôi áp điện thoại lên ngực, tim đập thình thịch, vui mừng đến mức khó kìm chế .

Phải rất lâu sau, tôi mới nhớ ra mình còn chưa trả lời nhắn.

thôi. Gần đây anh cũng khá ngoan, em đồng ý!”

trong tôi vẫn còn chút tò mò.

“Tuy nhiên… anh còn giấu em gì không?”

nhắn bên kia hơi ngập ngừng, rồi mới trả lời:

“Em biết gì rồi ? đó… đợi tìm thời điểm thích hợp, anh tự nói với em, không?”

Thấy anh không nói, tôi cũng không gặng hỏi thêm.

Tôi đặt điện thoại xuống, rồi chìm vào giấc ngủ.

Đêm , tôi đã mơ.

Một giấc mơ xuân ngọt ngào.

Chết thật, đúng là mùa xuân đến thật rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.