Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Chu Kỳ Niên chớp chậm rãi.
“Chia tay?”
“Ừ.” Tôi giả vờ lau nước .
“Chúng ta cưới nhau năm năm rồi, anh chẳng còn chút tình cảm em nữa. Em đã thử bao nhiêu bộ cosplay, anh còn chẳng thèm nhìn lấy một , càng đừng nói tới động vào em.”
“Không anh có vấn đề về sức khỏe thì cũng là anh hết em rồi!”
Chu Kỳ Niên không phản bác, cũng chẳng buồn giải thích.
Anh im lặng dậy làm như mọi ngày.
Buổi tối về, anh đưa tôi một tờ giấy khám sức khỏe.
Nhìn con số trên tờ giấy, mặt tôi đỏ bừng.
“Em không cần xem này! Nếu sức khỏe anh không có vấn đề thì chứng tỏ anh không em nữa!”
Chu Kỳ Niên nhàn nhạt nói:
“Nơi có tiền, nơi có tình .”
Nói rồi, anh đặt thẳng chiếc thẻ đen vào tay tôi: “Đủ chưa?”
Tình này… đúng là quá nhiều, đủ để tôi mỗi ngày một anh người mẫu!
Tôi vốn định giả vờ , nhưng rồi không nhịn được cười.
“Hu hu… hu hu… hê hê hê hê…”
Chu Kỳ Niên nghẹn lời, bất đắc dĩ quay người vào bếp, đeo tạp dề, nấu cơm cho tôi.
Tôi tựa vào sofa, không biết từ lúc đã ngủ thiếp .
Và lần này, giấc mơ còn chi tiết hơn.
Tôi mơ thấy khi Chu Kỳ Niên sụp đổ, tôi bị những kẻ từng bị anh đắc tội bắt nhốt vào một nhà kho .
đầy rẫy rắn độc. Ba ngày , khi tôi được thả , toàn thân đầy thương tích, da thịt không còn chỗ lành lặn, tinh thần cũng hoàn toàn sụp đổ.
Người tôi từng tin tưởng – Chu Kỳ Niên – chẳng thể giúp cho tôi.
Tiền bạc không cứu được mạng người!
Chỉ có cách rời xa Chu Kỳ Niên, tôi mới có thể sống tiếp!
khi tỉnh mơ, tôi thậm chí còn chẳng kịp giày, cứ thế lao thẳng vào bếp.
Chu Kỳ Niên không tìm được tạp dề phù hợp, đành mặc tạp dề cosplay tôi từng mua.
tạp dề không che được trên, cũng chẳng đậy nổi dưới.
Lúc chiên trứng ốp la, dầu bắn lên người anh ấy.
Chu Kỳ Niên hơi nhíu mày, quay , liền thấy tôi cầm tờ đơn ly tay.
Trên tờ đơn, tôi đã ký tên to như rồng bay phượng múa.
Lần này, tôi hít sâu một hơi, ánh vô cùng kiên quyết.
“Chu Kỳ Niên, tôi muốn ly anh!”
Chu Kỳ Niên buông muôi chiên xuống, tắt bếp gas.
Anh cúi người bế tôi khỏi bếp, đặt tôi xuống sofa.
quỳ một gối xuống đất, kiên nhẫn mang tất và dép cho tôi.
Anh thở dài, giọng bất lực:
“ là cớ lần này vậy, vợ ơi?”
4
Chu Kỳ Niên đối xử tôi quá tốt, đến mức cho dù có soi mói cách mấy cũng không tìm lỗi.
Huống chi tôi còn là kiểu người dễ hài lòng, biết đủ.
Tôi mở miệng nói dối không chớp :
“Anh đừng có giả vờ nữa, thám tử em thuê đã chụp được hết rồi!”
Thật … chẳng có để chụp.
Duy nhất có lần chụp được Chu Kỳ Niên cùng một cô gái tóc dài vào công ty.
Tôi nổi giận đùng đùng chạy tới định bắt gian tại trận.
Ai ngờ chẳng gái đẹp , là giám đốc sáng tạo cực kỳ có cá tính — giới tính nam, đã kết mười năm, con cũng đã vào tiểu học.
“Chụp được ?”
Chu Kỳ Niên xoa tôi, kiên nhẫn hỏi.
Anh ấy dường như chẳng hề bận tâm tôi thuê thám tử theo dõi mình, thậm chí còn lộ vẻ như … cười.
Nếu phản diện cũng có đuôi chó, chắc đuôi anh ấy vẫy vẫy rồi.
biến thái!
Bị vợ thuê người theo dõi còn vui mừng như thế, đúng là biến thái!
“Còn hỏi sao?”
Tôi hất dép, đặt một chân lên gối anh:
“Anh nuôi bồ nhí ở ngoài!”
Cáo buộc kiểu này, người lương thiện vô tội, chắc chắn là một sự sỉ nhục nặng nề.
Tôi đợi Chu Kỳ Niên tức giận, đợi anh phản bác.
tôi sẽ lóc kể lể rằng cuộc nhân này tôi đã mất hết cảm giác toàn, lúc cũng bất lo sợ.
Lời thoại tôi còn soạn sẵn rồi!
Nhưng Chu Kỳ Niên chỉ im lặng.
Đôi đen trắng rõ ràng của anh ấy khẽ lướt tôi, rồi cụp xuống, thậm chí không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi hoảng hốt nhảy dựng lên:
“Anh thật sự nuôi bồ nhí rồi?”
Một người chồng ngoan ngoãn như anh ấy, tiền lương nộp hết cho tôi, mỗi tuần chỉ được giữ một trăm tệ tiêu vặt thôi cơ !
Chu Kỳ Niên cúi , giọng trầm thấp:
“Ngự , này đúng là anh không đúng… lẽ nói trước em…”
Câu giải thích còn chưa kịp dứt, tôi đã ôm gối sofa đứng dậy, giận dữ chạy về phòng.
“Rầm!” — Tôi sập mạnh cửa, rung cả căn nhà.
Lạ thật, rõ ràng là tôi chủ động đòi ly .
Nhưng tại sao, khi nghe tin anh ấy có người khác ngoài, lòng tôi buồn đến vậy?
Tôi tức tốc gọi cho bạn thân để than.
hiện ở nước ngoài, lệch giờ tôi tận mười hai tiếng.
màn hình video, kia là ánh đèn nhấp nháy mờ ảo, bạn tôi ôm eo một anh chàng đẹp trai, nhảy nhót quán bar sôi động.
Tôi mở đôi đỏ hoe, nghẹn ngào nói:
“Chu Kỳ Niên hình như không còn tớ nữa.”
“Bạn nói ? Chu Kỳ Niên giống khủng long bạo chúa á?”
“Anh ấy ở ngoài bao nuôi bồ nhí rồi.”
“Hả? … ? Bạn bảo Massa sắp nhảy dù?”
❤️???
Chúng tôi nói lạc đề suốt mười phút, chẳng ai hiểu ai, cuối cùng bạn tôi mới như sực tỉnh, gật gật :
“Bạn , chồng bạn quản chặt như thế chắc cũng vì lo cho sự toàn của bạn thôi. Không cho bạn nhảy dù cũng là hợp lý. Hai người nói đàng hoàng, biết đâu tìm cách dung hòa…”
Lời còn chưa dứt, kia màn hình, một anh Tây đẹp trai, tóc vàng xanh lướt .
Bạn tôi lập tức bị hút , quên luôn cuộc gọi.
“Thôi tớ cúp trước nhé, hôm khác tám tiếp!”
Tôi tức muốn nổ phổi, lẩm bẩm chửi rủa bắt thu dọn hành lý.
đạc muốn mang quá nhiều, thu xếp cả buổi vẫn chưa xong.
đạc vứt bừa bãi khắp nơi, tôi nằm bẹp trên giường, mặc kệ đời.
Lật lật mãi không ngủ nổi.
Mãi đến tận nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng mở khe khẽ.
Có người chui vào nằm cạnh tôi.
Ngửi được hơi thở quen thuộc, tôi như con bạch tuộc quấn chặt lấy anh ấy.
Chu Kỳ Niên nhịn cười, khẽ cúi người lên giữa chân mày tôi.
Sáng hôm , tôi tỉnh dậy, nhìn thấy căn phòng đã được dọn dẹp ngăn nắp, còn Chu Kỳ Niên thì đứng trước gương thắt cà vạt.
Hôm nay, tên cuồng công việc này hiếm hoi xin nghỉ.
Anh ấy có vẻ hơi lúng túng:
“Vợ ơi, anh dẫn em gặp ‘cô ba’.”