Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi suýt khóc.
Chu Thời Dư bỗng siết chặt tay hơn, ánh mắt nóng rực.
“Thế sao không đồng ý với anh?”
“Tôi không thể bao nuôi! Chu Thời Dư, anh đừng tưởng anh đẹp trai rồi gì được!”
Tôi ấm ức, mắt bắt đầu hoe hoe, vùng tay ra khỏi người anh ta.
Anh ta lại cau mày, không tức giận.
Chỉ giơ tay gõ nhẹ lên trán tôi:
“ nói bao em? Lâm Thiên Thiên, bao nuôi kiểu em, anh thờ làm tổ tông chắc?”
Tôi ngẩn người:
“… đó anh nói một tháng một vạn, không phải…”
“Một tháng một vạn, tính đến năm tám mươi tuổi. Em xem là ý gì?”
“Anh định… phát lương hưu cho em à?”
Chu Thời Dư thở dài, nâng cằm tôi lên, thẳng vào mắt tôi.
“Ý là – anh bao trọn đời.
Không phải làm tình nhân. Là làm chủ.
Thành vợ anh, không được à?”
Tôi:……
“Tại sao lại là em?” Tôi thì thào.
“Vì sao lại không thể là em?” Anh tôi, giọng khẽ hơn.
“Anh còn từng ra quy định không được yêu đương trong ty.”
“Quy định là để phá mà.”
“Em chưa từng đến…”
“Vậy giờ .”
…
Tôi không nói nổi gì nữa.
Tôi ngẩng đầu, đỏ mặt hỏi nhỏ:
“Chu Thời Dư, anh có thích em không?”
Anh ta trừng mắt:
“Em mù à? Không thích em thì đưa về ra mắt cha mẹ làm gì?
Không thích em thì ngủ với em làm gì?
Không thích em thì suốt ngày bám đuôi em làm gì?
Anh rảnh lắm ?”
Tôi:…
Anh nói đều đúng.
Tôi phản bác không lại.
16
“Vậy anh thích em ở điểm nào?”
Tôi Chu Thời Dư, nghiêm túc hỏi.
Anh ta suy một lúc, rồi khẽ nói:
“Không biết.
Thấy em là vui, không thấy thì nhớ. Thế tính không?
không biết bắt đầu từ khi nào, chắc là từ lúc anh phát hiện ra mấy cái nick phụ của em.”
Chu Thời Dư bắt đầu đọc:
Ngày × tháng ×:
Phỏng vấn nói thành thạo Office, có biết xóa trang trắng cuối Word sao không?
Ngày × tháng ×:
đẹp trai quá khiến tôi không làm được việc thì làm sao đây?
Ngày × tháng ×:
Hẹn hò với tổng tài bá đạo cần ý gì?
Ngày × tháng ×:
Làm sao đầu độc cho tịt ngòi mà không truy tố hình sự?
Ngày × tháng ×:
Say rượu chửi rồi còn nói đè anh ta, làm sao bây giờ?
Ngày × tháng ×:
Làm sao để giàu một đêm?
“ em mỗi ngày ra vẻ chăm chỉ làm việc, rồi quay là lên mạng xả stress, thấy vừa ngốc vừa đáng yêu.”
Tôi:……
Gọi ngốc đấy ?!
“A a a!!! Hóa ra anh biết lâu rồi!!!”
Tôi nhào lên túm lấy cổ áo anh ấy, mặt nóng như chảo dầu.
Chu Thời Dư bật cười, rồi nghiêm túc nâng mặt tôi lên:
“Thế còn em, em có thích anh không?”
“Ờ… em chỉ thấy đẹp trai thì động lòng, thấy nhiều tiền thì sáng mắt…”
Tôi chột dạ đáp.
“Hết rồi?” Anh ta nhíu mày, không vui.
“Hết… rồi…”
Tôi lảng tránh ánh mắt anh ta.
“Còn thiếu một cái nữa.”
“Cái gì?”
Anh ta ghé sát tai tôi, khẽ thì thầm một câu.
Tôi mặt đỏ bừng bừng:
“Đồ… đồ vô liêm sỉ!”
“Thế đó nói sẽ đè anh, còn sinh con cho anh, năn nỉ anh…”
Tôi vội vàng bịt miệng anh ta lại:
“Là em! Là em! Tất cả là em! Được chưa!”
Tôi thua rồi. Mãi mãi không đấu lại cái miệng độc của anh ta.
đó, Chu Thời Dư lấy từ túi ra một chiếc hộp, bên trong là chiếc vòng ngọc bích long lanh óng ánh.
Anh ta nhẹ nhàng đeo vào tay tôi:
“Lúc em bỏ , mẹ anh nhét cái này cho anh mang theo.
Nếu không mang được em về, chắc bố anh vác dao tới chém tôi mất.”
“Lâm Thiên Thiên, mình đăng ký kết hôn nhé.”
“??? Đăng ký???”
Tôi sốc, cái tốc độ gì vậy ???
“Không phải nhanh quá sao???”
“ mà ba anh còn đặt tên cho cháu rồi.”
Chu Thời Dư bất lực nói.
Tôi:
Tất cả là tại cái miệng mình trước…
“Để em… suy …”
“Còn không hài lòng gì? Hử?”
Anh ta bấu hai má tôi, làm tôi trông như… mỏ vịt.
“Miệng anh độc quá, lần nào khiến em tức chết.”
“Vậy từ giờ sửa.”
Chưa kịp phản ứng thì anh ta cúi xuống hôn tôi.
! Lại chơi phạm quy!
17
Tối vừa về đến nhà, điện thoại tôi liền không ngừng:
Chu Bì khoản 10,000 tệ, : Suy
Chu Bì khoản 10,000 tệ, :
Chu Bì khoản 10,000 tệ, :
Chu Bì khoản 10,000 tệ, : Chưa
Kéo xuống, mỗi giao dịch đều 10,000 tệ, mỗi một chữ, ghép lại:
Suy chưa? Ủa giận dỗi rồi đúng không?
Tôi:……
“ dạy anh kiểu tỏ tình này???”
“Trên mạng thế, em thích không?”
“Không thích!!!”
Thích cái gì!
Mánh khóe như vậy mà dùng với tiểu hồ ly khác thì sao ?
Tôi lập tức thấy nguy cơ ngập đầu!
“Em gửi anh số tài khoản nhé, khoản qua ngân hàng đỡ mất phí.”
Ngay đó, âm thanh dễ nghe nhất đời vang lên – tài khoản nhận tiền.
Tiền và nhan sắc, đúng là hai thứ khiến tôi điên đảo.
Kết quả là — tôi làm giấy kết hôn.
Còn chưa hoàn hồn, ném thẳng lên chiếc giường king size hai mét của Chu Thời Dư.
“Anh… ban ngày ban mặt dám làm bậy, em gọi cảnh sát!”
“ là vợ chồng hợp pháp.”
Tôi là cá, còn anh ta là dao.
lên thuyền cướp biển thì đành làm cướp biển vui vẻ thôi.
tôi nhận lỗi – tôi yếu, tôi kiệt sức.
Còn có tên đàn ông nào nửa đêm còn lật tôi dậy hỏi:
“Gọi gì nào?”
”… bối.”
“Sai.”
“Em…”
“Gọi chồng.”
Tôi ngượng đến phát khóc. vẫn thủ thỉ vào tai anh ta cái tiếng ấy.
Và thế là… Chu Thời Dư như được ăn nhân sâm đại bổ.
Tôi hối hận.
Thằng cha này là hàng tồn kho ba mươi năm, giờ phát rồ rồi.
“Vợ , anh ra ty họp chút, em nghỉ thêm nha ~“
Lúc này lại giả vờ ngoan hiền, người vô hại.
Cút! Mau cút!
Tôi gõ mõ tụng kinh tĩnh tâm!
18
Vừa mở mắt dậy, tôi cảm giác như mình ngủ một thế kỷ.
Mơ mơ màng màng tìm quần áo mà tìm mãi không thấy.
Điện thoại reo mấy tiếng, tôi lướt lên thấy avatar Chu Thời Dư, bấm mở tin nhắn và nhắn:
“ , áo lót em đâu rồi?”
…Rồi tiếp tục đờ đẫn ngồi phê như con tê tê.
Vài giây — “ ”, điện thoại reo liên tục.
“Lâm Thiên Thiên, đây là ty chứ không phải vợ chồng!!!”
“Vắng mặt không lý do thì thôi, còn gửi thứ này vào nhóm là sao?”
“ đất , tôi vừa thấy gì vậy???”
Tôi dụi mắt lại…
đất hỡi…
Tôi gửi nhầm vào nhóm ty rồi!
thế còn gắn thẻ Chu Thời Dư, anh ta trả đồ lót???
Tôi còn nhấn “vỗ vỗ” vào tên anh ta???
Chết tôi rồi… Còn kịp rút lại không???
Đang không biết xử lý sao thì —
Chu Thời Dư gõ nhẹ một cái tin nhắn vào :
“Ngăn đầu tiên bên trái tủ đầu giường.”
…và vỗ lại tôi.
Toàn bộ nổ tung:
“Á á á!!! Lâm đại dũng sĩ cuối cùng đè được rồi!!!”
“Á á á!!! Lâm đại dũng sĩ cuối cùng đè được rồi!!!”
“Á á á!!! Lâm đại dũng sĩ cuối cùng đè được rồi!!!”
Cái gì mà thành trò nối chữ luôn vậy ???
Ngay đó, Chu Thời Dư lại điềm nhiên thêm một câu:
“Cảm ơn mọi người quan tâm. Là tôi theo đuổi Lâm Thiên Thiên.
Hiện tại, cô ấy là vợ tôi.”
lại nổ lần 2.
Tôi ôm đầu —
Cái đầu tôi nay “tin nhắn bom” dội cho phát sốt rồi.
Bỗng nhiên, tôi nhớ ra…
Tôi với Chu Thời Dư chớp hôn, mà… MẸ TÔI CÒN CHƯA BIẾT!!!
“ rồi rồi, mẹ em mà biết chắc đánh em chết mất…”
Tôi khóc như mưa.
Chu Thời Dư xoa đầu tôi như đang vuốt mèo, cười nói:
“Không sao, anh cùng em chịu trận.”
“Biết đâu mẹ em thấy anh đẹp trai quá không nỡ đánh…”
Tôi tiếp tục rấm rứt.
“Ờ… vậy để anh đánh thay nhé.”
Anh ta gật đầu, mặt thể hiện rõ tinh thần: “Cho bão tới luôn .”
Thế là tôi dắt Chu Thời Dư về nhà —
Không ngờ lại… thuận lợi đến kỳ lạ.
“Mẹ em không đánh anh ?”
Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Không.”
“Không mắng câu nào luôn??”
“Không.”
Càng bất thường hơn…
“Sao vậy???” Tôi nghi hoặc.
Chu Thời Dư lúng túng ho nhẹ:
“Ờ thì… anh giúp mẹ em cắt giảm giá thành mua được cái xe đạp điện trên PDD…”
——
TỔNG TÀI ĐẠI NHÂN DÙNG WECHAT NHÓM TY CẦU XIN ANH EM ‘CẮT MỘT DAO’ PINGDUODUO.
Tôi cạn lời, dập 108 lần mới ngẩng mặt cười nổi.
Lần thứ 108 cười vào mặt Chu Thời Dư thì —
Anh ta bỗng xốc tôi lên ném lên giường:
“ bối, nay ‘Chinh phục’ hát phiên bản nào?”