Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

22

Ngày tổ chức tiệc cảm ơn thầy .

phòng bao nhà hàng, chuyện rôm rả không dứt.

Tôi ngồi góc.

Kỳ thi đại học giống như bức tường lửa.

Vượt qua rồi, ai có cơ hội tái sinh tro tàn.

Nửa tháng không gặp,

lớp như biến thành người khác.

Tóc nhuộm rực rỡ, ăn mặc thời thượng, ánh đều tràn đầy vẻ nhẹ nhõm.

Tôi ra nhà vệ sinh.

buồng nhỏ, tôi nhắn tin xin lỗi Tống Viêm.

Anh đang giận vì tôi không chịu ngồi cùng bàn với anh.

Ngoài hành lang vắng, anh đè nén cơn giận:“Hạ , em vẫn không muốn công khai à? Lần này lý do gì?”

Tôi im lặng.

Tống Viêm ghét nhất sự im lặng tôi.

Vì thế, chưa ăn được mấy món, anh đã đập đũa bỏ .

Không nể ai .

Anh không trả lời tin nhắn tôi.

“Ê, mày có Hạ dạo này xinh hẳn không?”

“Chắc trang điểm rồi.”

“Không không, mày nông cạn quá, sức mạnh tình yêu . Tao bả đi với Tống Viêm ngoài trung tâm thương mại đấy!”

“Thật không? nhầm rồi ?”

“Chắc chắn không nhầm, còn nắm nữa cơ!”

bàn tán ngoài cửa dần xa.

Tôi đẩy cửa bước ra,

gương rửa .

Người gương có đôi tròn, điểm trang điểm nhạt, đám tàn nhang hai bên má mờ đi .

Giờ mới , tôi và Hạ Chỉ thực ra có vài nét giống nhau.

Tiệc kết thúc.

lớp tụ tập cổng nhà hàng.

Không biết lúc nào, Tống Viêm đã .

Anh cuối hàng người.

Tôi đầu .

con trai cao ráo dựa vào cột, đầu cúi thấp, khoanh mình.

Tôi chầm chậm bước phía anh.

Nhưng chưa kịp đến gần, thì có người nhanh chân hơn.

Hạ Chỉ chắn anh, ngẩng cao cằm:“Tống Viêm, anh đăng ký đại học ở đâu thế?”“Em học kém nhưng vẫn có thể gợi ý cho anh được.”

nàng tỏ vẻ tự tin, xen e thẹn vụng .

Tống Viêm mở , vài giây.

Rồi lạnh giọng:“Liên quan gì đến em?”

Giọng anh đầy sự khó chịu.

Nụ cười Hạ Chỉ cứng đờ.

gắng giữ tư thế, gượng gạo :“Em chỉ quan tâm đến học sinh yếu thôi mà, thái độ anh vậy sao?”

Tôi cắn chặt răng, đầu định bỏ đi.

Bỗng có người vỗ nhẹ vai tôi phía sau.

“Hạ .”

, Giang Thiếu Gia.

Tôi nhíu mày:“Gì vậy?”

trai trẻ tôi, ngượng ngùng gãi đầu:“Anh gọi xe rồi, có thể chở em không?”

Tôi ngẩn người.

không nhỏ, khiến mấy người xung quanh đều nghe .

Lập tức, trêu chọc nổi :

“Ui cha, Giang Thiếu Gia nha~”

“Sao chỉ rủ mỗi Hạ , tụi này không xứng chắc?”

“Hồi hội thao tao đã mày có gì sai sai rồi, giờ mới chịu lộ hả?”

Giang Thiếu Gia đỏ :“Ơ mấy đừng linh tinh, tiện thôi mà…”

Tôi liếm môi, còn chưa kịp mở lời thì eo đã bị cánh vòng qua.

Lực siết quen thuộc khiến tôi rùng mình.

Khoảnh khắc , vẻ Giang Thiếu Gia như đóng băng.

đám cứng đờ.

Giữa bầu không khí im phăng phắc,

Tống Viêm siết chặt bên hông tôi từng .

“Xin lỗi ông bạn nha,” – Anh cười, nhưng giọng lạnh đến rợn người –“Bạn gái tôi, để tôi tự đưa .”

Mọi người mở to nhau, không ai dám thêm gì.

khoảng không nghẹt thở ,

Tống Viêm cười khẽ, rồi giơ búng cái phía bóng tối.

Bộp!

động cơ vang ,

chiếc Cayenne đen bóng xa chạy tới, đỗ ngay mọi người.

nhóm lúc này mới sực tỉnh.

xôn xao nổi khắp nơi.

“Đù má, tôi rồi mà, tôi đâu có nhầm!”

“Điên rồi, Tống Viêm vừa Hạ bạn gái ổng. Tôi đang mơ hả trời?”

“Không phải bảo đang qua với Hạ Chỉ sao?”

Hạ Chỉ giữa đám người, sắc trắng bệch.

Cuối cùng, ánh sửng sốt đám,

Tống Viêm ôm chặt lấy tôi, kéo xe.

khi xe, tôi đầu .

Hạ Chỉ chiếc váy trắng,

Ánh đầy thù hận tôi chằm chằm, khuôn xinh đẹp gần như méo mó vì tức giận.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.