Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5
Kim đồng giường vẫn đang tích tắc nhảy số.
Tim tôi đập loạn như trống trận.
“Anh… không phải là rắn cưng thật sự à? Tôi nhớ là đã nhốt anh hộp rồi, còn khóa cả cửa phòng lại .”
“Cái hộp đó không nhốt được tôi. Thật ra, không có thứ gì có thể nhốt được tôi cả.”
Rắn đen điềm tĩnh nói.
Vừa nãy tôi còn nghĩ chắc là khóa cửa hỏng.
Không ngờ lý do lại đi ngược toàn với khoa học.
“Vậy… anh là Chu Từ thật sao?” Tôi dè dặt hỏi.
“Ừ, là tôi.”
Trời ơi, tôi thật sự đã cuỗm luôn lão tổ tông nhà họ Chu về rắn cưng rồi?
Bình nói chẳng sai câu nào.
Giờ phải sao?
Tôi im lặng, Chu Từ không nói gì.
Đôi mắt vàng kim không chớp lấy một cái, phản chiếu rõ ràng của tôi. Đuôi rắn âm thầm trườn eo tôi, phát ra tiếng sột soạt khẽ khàng cọ vào da thịt.
“Tôi buồn ngủ quá… Chu Từ, tôi muốn ngủ, anh có thể buông tôi ra trước được không?”
Nói xong, tôi thật sự mặt rắn hiện ra biểu cảm… tủi thân?
“Vài hôm trước, em còn ôm tôi ngủ cơ mà.”
Giọng điệu mang theo phần ấm ức.
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Lúc đó tôi tưởng anh chỉ là một con rắn cưng bình thường, đâu biết anh là yêu quái…”
“Ứng Hứa.” Chu Từ ngắt lời tôi, đuôi rắn siết lại bất mãn: “Tôi là thần, không phải yêu. Thần thì đều có thể nguyên bản, chỉ là của tôi trùng hợp là rắn mà thôi.”
Không đợi tôi nói gì thêm.
Chu Từ cúi , lại gần tôi: “Ứng Hứa, tôi một cái, rồi tôi thả em ra.”
Tôi nhẹ mắt con rắn đen.
Quả nhiên, đuôi rắn liền thả lỏng.
【Không phải chứ, mới thế mà Chu Từ đã được dỗ thành… búp bê rồi à? Anh bạn, anh sống ngàn năm chứ đâu phải mới năm!】
【Được rồi được rồi, còn “thanh đạm” hơn cả bữa ăn giảm cân buổi tối của tôi.】
Tôi đồng ở giường.
Đã hai giờ mười sáng rồi.
Đám bình này không cần ngủ sao?
6
Không biết có phải vì đã quen ôm Tiểu Bạch ngủ hay không.
Sau Chu Từ rời khỏi phòng ngủ.
Tôi tuy ngủ rồi,
nhưng chất lượng giấc ngủ thì… tệ hại.
Cứ đi lại một giấc mịt mờ.
mình rơi xuống , chết đuối.
Tỉnh dậy bên cạnh trống trơn, không có bóng dáng Tiểu Bạch đâu cả, cảm giác lại càng thêm rõ rệt.
Bình “thức dậy” rồi.
【Chu Từ ngâm nước lạnh cả đêm, tôi thì thức đêm xem Chu Từ ngâm nước lạnh cả đêm, tương lai chúng tôi đều sáng lạn cả :)】
【Không được thì cứ ép yêu luôn đi anh , coi như tôi cầu xin anh đó.】
【Anh không nỡ mà (đỡ trán, cười khổ)】
Tôi đi đến bên hộp thú cưng, phát hiện Chu Từ không còn ở đó.
Tôi bắt luống cuống, vội vã tìm anh khắp nơi.
tới gần bếp, sau lưng bỗng vang một giọng nói quen thuộc:
“Ứng Hứa, lại ăn sáng đi.”
【Trời má các chị em ơi kìa! Chu Từ … chơi không !】
【Chị em bình tĩnh, để người từng trải như tôi xem xem chuyện gì đang— TRỜI ƠI!!!!】
Tôi quay người lại—
Một gương mặt đến mức gây choáng ngợp bất ngờ đập thẳng vào mắt.
Sao lại có người đến mức này?
Nói xác thì… nửa là người, nửa dưới là một chiếc đuôi rắn to dài.
Điều quan trọng nhất là…
Phần thân của anh ta! KHÔNG MẶC ÁO!
Cơ bụng săn chắc, đường cơ hông rõ ràng…
【Nữ đứng mất 5 giây.】
【Chu Từ, anh còn bí mật nào mà trẫm chưa biết không?】
【Chu Từ: đây, chiêu trò nhỏ của trẫm.】
【Người đàn ông này đúng là thâm sâu khó lường.】
7
【 quá đi, tôi phải chụp màn in ra đốt cho cụ bà tôi, đời cụ khổ, chưa được ngắm “ thể loại này”.】
Đến tôi hồn lại,
liền lao nhanh về phòng, lôi ra một chiếc áo phông của anh tôi tròng người Chu Từ.
Cảm giác chiếm hữu bùng nổ.
Con rắn tôi ôm về nhà, chỉ mình tôi được ngắm! Bình đừng có hòng!
Không ngờ Chu Từ cúi chiếc áo bị ép mặc người, hơi cau mày lại.
【Toang rồi, anh đang suy nghĩ tại sao nhà nữ lại có đồ đàn ông.】
Tôi vội giải thích: “Là áo của anh tôi đấy!”
Đôi chân mày đang xoắn lại như bánh quẩy khổng lồ liền giãn ra ngay tức thì.
Đuôi rắn quấn lấy cổ tôi, kéo tôi đến cạnh ăn: “ tủ lạnh chỉ còn chút nguyên liệu này, nên anh tạm vài món.”
【Ối trời… trời ơi… rắn nấu ăn??? Lạy hướng nào để tôi xin được một bản y chang thế này đi?!】
【Tôi giờ thật sự muốn chui vô truyện đóng vài tập rồi đó.】
Sau ăn sáng xong…
Tôi ôm máy tính ngồi xếp bằng sofa, vừa ngáp vừa sửa văn tốt nghiệp tuyệt vọng.
Chu Từ cắt trái cây xong đặt trà, rồi ngồi xuống bên cạnh tôi, từ phía sau ôm lấy tôi, đuôi rắn vô thức quấn lại, phối hợp cả lẫn đuôi.
Tôi đẩy anh một cái.
“Cho anh ôm một lúc thôi mà.” – Chu Từ nói khẽ, giọng trầm, hơi thở phả bên tai khiến tôi nhột nhột.
Tôi quay lại.
gương mặt như bước ra từ truyện thần thoại .
…Thôi thì cứ ôm đi, ông tổ sống này mà!
8
“Chu Từ, tại sao anh lại nửa người nửa rắn vậy?”
Não tôi như đứng toàn.
Không thể sửa thêm nổi một chữ nào .
Thôi để mai sửa, mai nhất định sửa xong.
Tôi rúc vào lòng Chu Từ, vừa vuốt chiếc vảy đuôi anh vừa tò mò hỏi.
“Vì anh tạm thời chưa thể toàn biến thành người.”
Tôi thuận miệng hỏi tiếp: “Vậy phải sao mới biến thành người toàn được?”
Chu Từ im lặng một lúc.
Chậm rãi nói ra hai chữ: “Giao phối.”
Đồng tử tôi như rung mạnh.
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.
Lập tức quay ngoắt sang anh.
“Xin lỗi, lâu quá không người rồi, quên mất em là nhân loại… dùng cách nói của các em thì chắc là… …”
“Được rồi được rồi!” – tôi vội đưa bịt miệng anh lại – “Biết rồi, đừng nói !”
Chu Từ thuận thế nắm lấy cổ tôi, nhẹ từ mu dần xuống lòng .
“Ứng Hứa, em giúp anh chứ?”
tôi chưa trả lời.
Anh lại hỏi lần : “Em giúp anh chứ?”
“ giúp anh.”
Không chút do dự, tôi buột miệng nói ra.
Ngay cả bản thân tôi sững lại.
Như thể có một giọng nói từ nơi sâu nhất tim bật ra.
Chu Từ khẽ cười, cúi xuống tôi.
“Ứng Hứa, mở miệng.”
“Ứng Hứa, ôm anh đi.”
“Ứng Hứa…”
“Bây giờ được không?”
【AAAA đến rồi đến rồi! là kiểu tình người duyên rắn tôi chờ đây!】
【Tôi nhớ hôm trước nữ cãi nhau với Chu Ngôn Tự, nói “Ông đây * cả tổ tiên nhà anh!”… Xong thật rồi, cô * trúng ông tổ thật.】