Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

9

Nóng quá.

Rắn không phải động vật máu lạnh ?

chỗ đuôi rắn lướt qua lại như bốc cháy thế ?

Tôi vòng tay ôm lấy cổ Chu Từ.

Gáy tôi lòng bàn tay anh đỡ lấy, hơi thở của cả hai quyện nhau khiến không khí xung quanh như dần biến .

Ngọn lửa trong người cứ cháy ngày một dữ dội.

Tầm bắt đầu mờ , trước như phủ một lớp sương mù mỏng.

Không rõ là do thời tiết quá nóng,

hay là do phần đuôi kia lén lút trườn váy tôi, nghịch ngợm một cách vô cùng “ soát”…

Làm tôi cả người nóng rực, bứt rứt không yên.

“Ứng Hứa.” – Chu Từ cắn nhẹ vành tai tôi, giọng anh khàn khàn như có lẫn sỏi đá, lại hỏi lần nữa: “ không?”

【Hai người đến mức dính dây tơ tình rồi mà hỏi nữa hả?!】

【Tại đoạn nhau lại làm mờ?! TẠI ?! Lần sau đừng có thế nữa nghe chưa (chỉ tay cảnh cáo)】

【Chu Từ mà không đè thì tôi bắt đầu nghi ngờ năng lực đàn ông của anh luôn đấy.】

【Tôi là nhân viên học vụ hệ thống, vừa tra bằng tốt nghiệp của có vấn đề, đề nghị tra trình độ học vấn kỹ hơn.】

gật đầu rồi!!!】

“Chu Từ, anh sống lâu như vậy… là… ý tôi là hẳn… biết một chút phép thuật chứ? Anh có dùng bùa mê gì với tôi không?”

Chứ không thì tôi lúc nào cũng dễ anh dỗ dành như vậy?

Một lời từ chối cũng không lời.

Thậm chí…

Thậm chí có một ảo giác.

Cảm hai ta vốn dĩ thân mật như thế từ lâu rồi.

Chu Từ bế tôi ngồi eo anh, môi anh chạm cổ tôi, mang theo độ ẩm mềm mại: “Anh có biết một chút, nhưng chưa bao giờ dùng với em.”

【Bé ơi em là cái bánh ngọt ngon lành, sắp rắn đen to tướng a ~ ù ~ một phát ăn trọn rồi. Nhắc mới nhớ, tới “to” thì…】

Đúng lúc đó —

Chuông cửa hình ảnh ở lối vang hai tiếng, tự động bật màn hình.

Giọng của Chu Ngôn Tự vang trong loa:

“Ứng Hứa! Mở cửa! Tôi tra camera rồi! rắn tích chỉ có cô đến nhà tôi!”

10

【Ủa cái thứ lại xuất hiện? Đúng là xui xẻo.】

【Thử nhập vai góc Chu Ngôn Tự: Sau chia tay, bạn gái cũ quen với ông tổ tiên nhà tôi. Tôi rất muốn xem biểu cảm của hắn ta khi biết sự thật haha.】

【Chúc mừng Ứng Hứa, thẳng siêu cấp bậc tổ tông.】

Chu Từ nhẹ nhàng vuốt má tôi: “Em muốn anh giải quyết hắn ta không?”

【Cái tay đáng lẽ không đặt mặt đâu, đặt ở chỗ nào tôi không cần , mọi người tự hiểu nhé~】

【Hiểu rồi thì lại càng ghét Chu Ngôn Tự hơn.】

【Cầu mong kiểu “giải quyết” của Chu Từ là búng tay một cái cho hắn bốc hơi luôn thì tôi đồng ý hết .】

Tôi rùng một cái.

Lập tức lắc đầu lia lịa: “Không cần đâu! Em tự giải quyết mà!”

xong định đứng dậy, phát hiện không nhúc nhích nổi.

Ánh tôi xuống, bất lực dừng lại ở cái đuôi rắn vẫn quấn chặt lấy tôi.

“Chu Từ, anh… trốn một lúc không?”

Chu Từ không gì.

Chỉ đưa tay xoa nhẹ khóe môi tôi, ánh màu vàng kim sâu thẳm như muốn nuốt trọn cả người.

rắn thâm hiểm chờ chủ động đúng không?】

【Bỏ chữ “ nhé.】

Tôi nghiêng người, khẽ môi Chu Từ: “ không mà?”

Chu Từ ôm chặt eo tôi, cúi đầu đáp lại nụ , dịu dàng mà sâu lắng.

Lúc dứt chỉ mơ hồ một tiếng: “.”

11

Chu Ngôn Tự mang dáng vẻ như đến bắt gian.

Vừa mở cửa định xông thẳng nhà.

Tôi đưa tay chặn lại, chỉ tay về phía camera trước cửa:

“Tôi nhắc anh một câu, đột nhập nhà người khác mà nghiêm trọng thì có thể phạt tù đến ba năm hoặc tạm giam. Có chuyện gì thì đứng đây .”

Chu Ngôn Tự hùng hổ khí thế lập tức xẹp xuống phân nửa, giọng cũng dịu :

“Tôi tra hết camera rắn . Chỉ có cô, Ứng Hứa, chỉ có nhà tôi đó.

“Tôi cô dừng lại trước nhà kính, chằm chằm rắn cưng của chúng tôi. Nó là báu vật của nhà họ Chu, vì tìm nó mà tôi sắp lật tung cả thành Giang rồi. Cô trả lại cho tôi, tôi sẽ không truy cứu gì hết.”

“Chu Ngôn Tự.”

Tôi anh ta một cái, đúng là trông tiều tụy thật, quầng thâm dưới gần như sắp rớt xuống đất.

Nhưng… tôi không hề thương hại.

“Vậy … rắn cưng nhà các anh là không phép à? Xin lỗi nhé, tôi không biết nhà mấy người có cái luật đó.”

Chu Ngôn Tự sững người.

Biểu cảm giống như não kẹt, vận hành không nổi.

vài giây mới hoàn hồn lại: “Không phải cô thì ai? đó chỉ có mỗi cô đến nhà tôi!”

“Anh tận tôi bắt rắn à?”

“Không.” – Chu Ngôn Tự vừa khỏi miệng liền nhận lỡ lời, vội vàng chữa lại: “Nhưng đó đúng là chỉ có cô nhà tôi!”

“Rồi ? Vì tôi có mặt ở hiện trường thì tôi chắn là thủ phạm à?”

chiến lực mạnh nhất tập rồi.】

【Tập chia tay với Chu Ngôn Tự cũng học thuộc lòng luôn.】

【Chu Ngôn Tự không thể nào ngờ , chỉ mới liếc Chu Từ một cái, vậy mà Chu Từ tự chui túi cô ấy.】

【Mà Chu Từ muốn chui đâu chưa chỉ là cái túi.】

【Tôi quen mấy ông phía trên rồi, cứ mỗi lần truy quét văn học rác là có mặt đầy đủ.】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.