Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
02
Kiếp trước.
Khi ta là hoàng hậu.
Thỉnh thoảng nghe thấy cái tên Sở Hoài Hạc.
Hắn thông minh, cẩn .
Từ thư sinh nhà nghèo từng bước lên, cùng trở thành thần tam phẩm, quyền cao chức .
Có lần Tiêu Cảnh Dược bỗng nhắc đến hắn.
“Nghe năm đó nàng từng bắt hắn về phủ rể dưới bảng vàng.”
“ không nàng từ chối, e rằng hai người rồi.”
Hắn rất tùy ý.
“Nàng xem, được lựa , nàng sẽ hắn hay trẫm?”
“Có lẽ là trẫm thôi. Dù hoàng hậu cũng là vinh hiển tột cùng, nữ nhân trong thiên hạ ai muốn.”
Đúng vậy.
Vinh hiển tột cùng.
người đời chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng.
không biết nơi hậu cung lạnh lẽo ấy.
Cho dù là hoàng hậu.
Cũng nuốt xuống biết bao ấm ức và tủi nhục.
Cho nên sau khi sinh.
Việc đầu tiên ta .
Chính là vội vàng hỏi xem vị Thám hoa lang trói về phủ kia ở đây hay không.
Người đó chính trực thanh liêm.
Cả đời quan dân, bách tính mà lên tiếng.
Ngày tuyển tú cận kề.
Ta cũng thời gian lựa nữa.
Nghiến răng cái.
Ta :
“, con gả.”
“Con muốn gả cho vị Thám hoa lang đó!”
Đáng tiếc.
Ta quên mất chuyện.
Người khác có thể tham luyến quyền thế của phủ Thừa tướng.
Sở Hoài Hạc thì tuyệt đối không.
Ta hắn nhân phẩm và khí tiết của hắn.
cũng đau đầu hắn hề muốn.
Ta thật sự không biết .
Trên đường tiễn hắn rời phủ.
Ta vòng vo dò hỏi:
“Vậy ngươi người nào nhân phẩm tốt, vấn cao, chưa , không có thanh mai trúc mã hay bạch nguyệt quang, bằng lòng kết với phủ Thừa tướng không?”
Sở Hoài Hạc lập tức giống con mèo gi/ẫm trúng đuôi.
“Lâm Thư Thanh!”
“Cô trói ta chưa đủ, giờ muốn hại của ta ?”
“Đừng có nằm mơ! Bọn họ sẽ không sợ phủ Thừa tướng các người đâu!”
Ta bất đắc dĩ đáp:
“Hại cái gì chứ?”
“Ngươi không muốn thì sẽ có người muốn.”
“Đừng lấy bản mình ra đo người khác.”
Ta càng nghĩ càng thấy lo lắng.
Ngày tuyển tú sắp tới rồi.
chưa xong hôn sự.
Theo quy củ.
Những quý nữ đến tuổi đều nhập cung.
cùng giống kiếp trước.
thái tử phi của Tiêu Cảnh Dược…
“Nàng không muốn cung ?”
Ta giật mình.
Lúc này mới phát hiện mình vô thức ra thành lời.
“ ta không đồng ý, nàng bảo nàng trói của ta tới, ép họ khuất phục thật ?”
Cả người Sở Hoài Hạc căng cứng.
Vành tai đỏ bừng.
Ánh mắt né tránh.
Nhất quyết không chịu nhìn thẳng ta.
Qua rất lâu.
Dường cùng hắn cũng hạ quyết tâm.
Vẻ mặt khác nào chuẩn hy sinh anh dũng.
“Từ khi kinh đến nay, những người ta quen đều là quân tử chính trực.”
“Họ đối xử với ta rất tốt.”
“Ta tuyệt đối sẽ không bán đứng họ để phủ Thừa tướng các người ép !”
“ nàng thật sự không muốn cung…”
“Ta… ta đồng ý với nàng.”
Ta ngẩn người.
“Đồng ý chuyện gì?”
cùng Sở Hoài Hạc cũng chịu nhìn thẳng mắt ta.
Lần này.
Hắn đỏ từ vành tai tới tận cổ.
Có chút thẹn quá hóa giận.
“Các người bắt ta về muốn với ta ?”
“Ta… ta đồng ý rồi.”
“Nàng cố ý hỏi vậy gì?”
Ta do dự lát.
Rồi thử gọi:
“Vậy… vị hôn phu?”
Sở Hoài Hạc khẽ đáp tiếng.
“Ừm.”
Trước khi rời .
Hắn đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt chăm chú nhìn ta.
“Không được tìm người khác.”
“Đặc biệt là của ta.”
“Nhớ chưa?”
Không ngờ Sở Hoài Hạc tình nghĩa đến vậy.
Che chở kín kẽ thế.
Thấy ta nghiêm túc gật đầu đồng ý.
Hắn mới hài lòng rời .
Tuy quá trình có chút vòng vo.
kết quả cùng đúng mong muốn của ta.
Mọi chuyện đều tốt đẹp.
Ta xoay người trở về phủ.
Chỉ là ta hoàn toàn không ngờ tới.
Ta đồng ý.
ta đồng ý.
Sở Hoài Hạc cũng đồng ý.
mẫu ta không đồng ý!