Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 14
Sắc mặt Vu Sâm càng trắng bệch .
đầu thuốc vẫn còn le lói tàn lửa.
Nhưng anh như chẳng cảm nóng.
Cứ thế siết chặt trong lòng bàn tay.
“Nhưng tôi là đầu tiên cô mà.”
“Vì sao bây giờ lại không cần nữa?”
Gió đêm hơi lạnh.
Tôi kéo chặt áo khoác .
“Vu Sâm.”
“Tôi xin lỗi vì đã tổn thương anh.”
“Nhưng tôi nhớ anh ghét việc tôi đối xử với anh như vậy.”
Anh sốt ruột bước một bước.
Tôi theo bản năng lùi lại.
Lúc này phát hiện đuôi mắt anh đã ánh nước.
Vành mắt đỏ hoe.
“Tôi không ghét.”
“Tôi chỉ cảm chuyện không bình thường.”
“ bình thường sẽ không chấp nhận.”
“Nhưng khi rời đi.”
“Tôi nhớ cô.”
“Tôi muốn biết cô .”
“Muốn nhìn cô ngủ.”
“Muốn ngửi mùi hương trên cô.”
“Muốn nhìn cô sáng mắt rồi đút đồ ăn ngon cho tôi.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi nghĩ anh nên đi gặp bác sĩ tâm lý.”
“ là hội chứng Stockholm đấy.”
“Bác sĩ tôi khá giỏi.”
“Hôm nào tôi gửi danh thiếp cho anh.”
Trong mắt Vu Sâm tràn ngập đau khổ và tuyệt vọng.
Anh chấp nhìn tôi.
“Không.”
“Tôi rõ mình .”
“Hôm tôi chủ động đến nhà cô.”
“Vì vốn dĩ tôi đã cảm tình với cô rồi.”
“ đầu tiên tôi gặp một cô gái dũng cảm như vậy.”
“Tôi từng nghĩ hôm cô sẽ tỏ tình với tôi.”
“Tôi từng nghĩ chúng sẽ tiến thêm một bước.”
“Bởi vì mỗi nhìn tôi.”
“Trong mắt cô đều là .”
Sắc mặt anh tái nhợt.
“Tôi chỉ không thể chấp nhận chuyện cô lại nhốt tôi lại.”
“Cho nên tôi tức giận.”
“Tôi nhiều lời khó nghe.”
“Nhưng khi nhìn ánh mắt nóng bỏng ấy cô dành cho khác.”
“Tim tôi giống như bị hàng ngàn con kiến cắn xé.”
“Tôi ghen đến phát điên.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Đôi mắt ấy từng là thứ tôi nhất.
Nhưng giờ .
Nhìn anh rơi nước mắt.
Điều duy nhất tôi nghĩ tới lại là quay về tầng trên.
Trở về vòng tay Hoắc Lận Nhiễm.
Không biết anh lại gặp ác mộng không.
lại lén khóc không.
Vu Sâm mãi mãi.
như nhận tôi thất thần.
Hô hấp anh càng gấp gáp .
“Cô không thể đối xử với tôi như vậy.”
“ .”
“Là cô biến tôi thành thế này.”
“Nhìn tôi đi.”
“Nhìn tôi đi, .”
“Nhất định là cô bị mê hoặc rồi.”
“Hoắc Lận Nhiễm đẹp trai.”
“Chẳng lẽ tôi kém lắm sao?”
“Rõ ràng trước cô tôi.”
“Nhưng tai nạn mất trí nhớ.”
“Cô lập tức đuổi tôi đi.”
đến .
Mắt anh bỗng sáng .
Anh kéo cổ tay tôi.
“Đúng rồi.”
“Cô đập đầu rồi mất trí nhớ.”
“Nhất định là còn tụ m//áu chưa tan.”
“Nên quên mất cô từng tôi đến thế nào.”
“Tôi đưa cô đi khám bác sĩ nhé?”
Tôi rút tay .
Nhưng anh nắm quá chặt.
“Tôi xin cô đấy.”
“Đi khám cùng tôi đi.”
“Nhớ lại được không?”
“ .”
“Cô giam tôi một tháng.”
“Nhốt tôi lâu như vậy.”
“Cô tôi.”
“Cô nợ tôi.”
“Chính cô sẽ bồi thường cho tôi.”
“Tôi không thiếu tiền.”
“Tôi không cần cả.”
“Tôi chỉ muốn cô nhớ lại.”
“Bồi thường cho tôi bằng cách tôi nữa.”
“Được không?”
Sức lực anh quá lớn.
Tôi bắt đầu hoảng hốt.
Liều mạng giãy giụa.
Vu Sâm mở cửa xe.
Ấn đầu tôi định nhét vào ghế .
Tôi lại sức lùi về phía .
Một cú va mạnh.
Đầu tôi đập vào khung cửa xe.
“A!”
Tôi kêu một tiếng rồi ngồi xổm xuống.
Vu Sâm như tỉnh táo .
Anh hốt hoảng quỳ xuống bên cạnh.
Đưa tay muốn kiểm tra vết thương.
“Đập trúng rồi sao?”
“ , đau không?”
“Cô chạy cái chứ?”
“Sao lại không ngoan như vậy?”
“Tôi chỉ muốn đưa cô đi khám bác sĩ thôi mà.”
Vừa dứt lời.
Phía bỗng truyền đến mùi sữa tắm hương đào quen thuộc.
Ngay giây tiếp theo.
Vu Sâm bị ai đè mạnh xuống đất.
Chương 15
Đầu tôi vẫn còn choáng váng vì đau.
Ngẩng đầu .
Tôi Hoắc Lận Nhiễm giống như một con thú dữ phát điên, đè Vu Sâm xuống đất mà đánh.
Tôi hít ngược một hơi lạnh.
Vu Sâm như muốn phản kháng.
Nhưng bị áp chế hoàn toàn.
Ngay cả phòng thủ không được.
“Hoắc Lận Nhiễm!”
Tôi sợ anh thật sự đánh chết .
Loạng choạng lao tới kéo anh lại.
Đến khi nhào vào lòng anh.
Tôi phát hiện toàn thân Hoắc Lận Nhiễm run rẩy.
Run dữ dội đến đáng sợ.
Tôi đưa tay.
Hết này đến khác vỗ nhẹ lưng anh.
“Em ở mà.”
“Em ở .”
lâu .
Anh như lấy lại lý trí.
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt tôi.
Những giọt nước mắt lớn lập tức lăn xuống.
“Anh sợ lắm.”
“ .”
“Anh tưởng em lại bị mang đi mất rồi.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi nở nụ cười.
“Tay anh chảy m//áu rồi.”
“Chúng về nhà trước nhé.”
Hoắc Lận Nhiễm như một con rối bị tôi dắt đi.
Đúng lúc sắp bước vào thang máy.
Vu Sâm cuối cùng bò dậy khỏi mặt đất.
“ !”
“Chính em em nợ anh.”
“Em giam anh một tháng trời.”
Tôi quay đầu lại.
Mím môi.
“Vu Sâm.”
“Em chỉ nhốt anh lại thôi.”
“ một tháng , chỉ cần mở cửa sổ là anh thể kêu cứu.”
“Anh là một đàn ông trưởng thành.”
“Anh hàng ngàn cách để thoát ngoài.”
“Nhưng anh đã không .”
“Ngoài việc hạn chế tự do anh.”
“ như em chẳng nợ anh điều khác.”
“Ba giờ sáng anh đòi ăn sủi cảo.”
“Em thức dậy nhào bột rồi tự tay gói cho anh.”
“ xong anh lại hất tung cả bát.”
“Còn bảo đồ do con biến thái thì ghê tởm.”
khoảng lặng chết chóc.
Vu Sâm giống như quả bóng bị xì hơi.
“Em nhớ lại rồi?”
Bàn tay tôi bị siết chặt.
Tôi quay sang nhìn Hoắc Lận Nhiễm bất an bên cạnh.
“Ừ.”
“Vừa nhớ lại.”
“Từ em càng chắc chắn.”
“Em không cần anh.”
Trên đường về nhà.
Không ai .
Tôi lấy hộp thuốc băng bó bàn tay cho Hoắc Lận Nhiễm.
“Bảo bối.”
“Em giận anh à?”
Anh dè dặt hỏi.
“Anh không ý đánh anh .”
“Anh chỉ nhìn anh muốn mang em đi nên không nhịn được.”