Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
ngày tiếp theo, tôi sống như một con chim cành cong.
Tôi khách sạn đặt trước.
Liên tục đổi xe lần, cuối cùng trốn một nhà nghỉ tư nhân nằm sâu cổ trấn, nơi thậm chí cần đăng ký chứng minh thư.
Đây khu vực thật sự hỗn tạp và khó kiểm soát.
Ngõ nhỏ chằng chịt như mạng nhện.
bản đồ dẫn cũng gần như mất tác dụng.
Tôi nghĩ mình an rồi.
Đêm thứ .
Mưa như trút nước.
Mùa mưa miền Nam luôn dữ dội như vậy.
sấm vang rền, như muốn xé toạc bầu trời.
Tôi cuộn chăn ẩm mốc, lắng nghe mưa nặng hạt đập tán lá chuối ngoài cửa , ép bản thân phải chìm giấc ngủ.
Đột nhiên.
Một tràng động cơ xa lạ xé toạc màn mưa.
phải một xe.
Mà một đoàn xe.
Tôi bật dậy.
Tim đập điên cuồng.
Chân trần lao cửa .
Tôi cẩn thận vén một góc rèm nhìn xuống.
Chỉ một cái nhìn.
thân tôi buốt.
Trên con đá xanh chật hẹp dưới, SUV màu đỗ kín lối đi.
Ánh đèn pha sắc xuyên qua màn mưa dày đặc, chiếu sáng màn đêm tối như ban ngày.
đàn ông cao mặc áo mưa nhanh chóng xuống xe.
Động tác chỉnh tề.
Phối hợp ăn ý.
Rõ ràng được huấn luyện bài bản.
Chỉ chớp mắt, bộ khu nhà nghỉ bị phong tỏa.
Trước.
Sau.
chừa bất kỳ lối thoát nào.
Chạy.
Đó suy nghĩ duy nhất còn sót đầu tôi.
Tôi vội chộp lấy lô, lao về phía cửa phía sau.
Nơi đó nối với một dãy mái ngói thấp.
lui tôi âm thầm quan sát từ ngày đầu tiên tới đây.
Tôi dùng sức đẩy mạnh cửa .
Thế nhưng ngay lúc ấy.
“Cô Thẩm.”
“ ngoài mưa , cẩn thận trơn trượt.”
Một giọng nói nhạt vang .
Tôi cứng đờ.
Ngoài cửa .
Hai vệ sĩ mặc đồ đứng sẵn ở đó.
Mưa xối xả họ.
Nhưng hai vẫn đứng yên như tượng đá.
Ánh mắt hề dao động.
Sự tuyệt vọng lập tức tràn tới như thủy triều.
Tôi lùi .
Cho khi lưng chạm bức tường ngắt phía sau.
Đúng lúc ấy.
“Bíp”
khóa điện tử vang .
Âm thanh rất khẽ.
Nhưng đêm mưa sấm chớp này, nó còn khiến ta hãi hơn sét.
Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Ánh đèn vàng mờ nhạt từ hành lang hắt phòng.
Một cái bóng cao bị kéo dài trên mặt đất.
Phó Nghiễn Từ đứng ở cửa.
Rõ ràng vừa vội vã chạy tới.
Bộ vest thủ công đắt tiền trên bị nước mưa thấm ướt hoàn .
Vải áo dính sát cơ thể, phác họa nét căng cứng dưới.
Nước mưa men theo viền hàm sắc chảy xuống.
giọt.
giọt.
Rơi trên nền nhà.
cầm ô.
thân đều bao phủ bởi hơi đáng .
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh và lãnh đạm giờ đây tối sầm như mực.
dưới sự tĩnh lặng ấy cảm xúc cuộn trào dữ dội mức khiến khác hãi.
.
.
.
giày da giẫm sàn gỗ cũ kỹ vang giữa căn phòng yên tĩnh.
“Kẽo kẹt.”
“Kẽo kẹt.”
Mỗi một động đều như giẫm thẳng thần kinh tôi.
“Thẩm Ý.”
gọi tên tôi.
Giọng nói khàn đặc đáng .
“Em thật sự cho rằng…”
dừng trước mặt tôi.
Đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi.
“Em có thể chạy thoát được sao?”