Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

ở Ngự Viên yên tĩnh mức còn nghe thấy tiếng hít thở hai người.

Ly nước ấm cuối cùng tôi vẫn uống cạn.

Cổ họng không còn khô rát nữa.

Nhưng nghi hoặc trong lòng lại như một cuộn tơ rối, gỡ thắt chặt.

Phó Nghiễn ngồi bên mép giường.

Trong bật một chiếc đèn cây ánh vàng dịu nhẹ.

Ánh sáng hắt lên một bên gương mặt anh, phủ lên sống mũi cao thẳng một lớp bóng mờ, khiến anh bớt đi vài phần xa thường ngày.

“Tại sao?”

Tôi siết chặt mép chăn.

Các khớp tay trắng bệch.

đó… thật ý sao?”

Tôi nhớ lại mưa giông một tháng .

Buổi team building công ty.

Tôi uống .

Anh cũng uống .

Sáng hôm sau tỉnh lại, trong còn lại hỗn độn và tiếng nước chảy vọng ra tắm.

Suốt một tháng sau đó, anh luôn lạnh nhạt và giữ khoảng .

Tôi vẫn cho rằng đó là một sai lầm người trưởng thành ngầm hiểu với nhau.

Nghe vậy, Phó Nghiễn bật .

Tiếng trầm vang lên trong căn yên tĩnh.

Anh đưa tay ra.

Đầu tay nhẹ nhàng vuốt lên đường gân xanh nổi trên cổ tay tôi vì căng thẳng.

“Thẩm Ý.”

“Tôi là thương nhân.”

“Thương nhân không bao giờ làm lỗ vốn.”

không bao giờ để một ý phá vỡ toàn bộ kế hoạch mình.”

Anh ngước mắt tôi.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy không còn che giấu nào nữa.

còn lại chiếm hữu và chân thành rõ ràng mức khiến người ta không thể né tránh.

“Ba năm .”

“Ngày đầu tiên em vào công ty.”

“Em mặc áo sơ mi trắng, đứng cửa nhân với mọi người.”

Anh dừng lại.

đó tôi đã nghĩ…”

“Cô gái này thật sạch sẽ.”

mức khiến người ta không thể rời mắt.”

Tôi sững người.

Không thể tin nổi anh.

Ba năm ?

đó anh vẫn là vị thái tử gia nổi tiếng thanh tâm quả dục giới thượng lưu Kinh Thành.

Trên cổ tay quanh năm đeo tràng hạt.

Bên thậm chí còn có tin đồn anh chuẩn bị xuất gia.

“Cái gọi là Phật tử…”

Khóe môi anh cong lên.

Mang theo vài phần tự giễu.

“Chẳng qua là bộ mặt để người thấy thôi.”

tay anh lướt qua mu bàn tay tôi.

Cuối cùng dừng lại nơi gốc áp út.

siết .

đó…”

“Tôi đã thích em hơn một nghìn ngày .”

“Tôi thấy em tăng ca qua camera trong văn .”

“Ở buổi tiệc xã giao, tôi cũng luôn để ý ánh mắt không có ý tốt hướng về phía em.”

Tôi ngây người.

Nhịp tim dần trở nên hỗn loạn.

“Còn tối hôm đó…”

Anh cụp mắt.

“Thật ra tôi không .”

Ầm.

Đầu óc tôi như trống rỗng trong nháy mắt.

Không ?

Vậy tất cả tối hôm đó…

“Tối đó em uống .”

“Sau đó cứ bám tôi.”

anh .

“Em còn tôi trông rất mệt.”

“Bảo tôi nghỉ ngơi một chút.”

Khóe môi anh hơi cong lên.

Nhưng ánh mắt lại dịu dàng lạ.

đó tôi biết.”

“Tôi không tiếp tục giữ khoảng nữa.”

Anh chậm rãi cúi người xuống.

Khoảng giữa hai người bị rút ngắn.

Bóng dáng anh gần như bao phủ tôi.

“Thẩm Ý.”

“Là tôi ích kỷ.”

“Là tôi tham lam.”

“Là tôi không buông tay.”

“Cho nên đó chưa từng là ý .”

Anh thẳng vào mắt tôi.

Từng chữ rõ ràng.

“Đó là tình cảm tôi đã giấu suốt ba năm.”

Căn trở nên yên tĩnh.

còn lại khàn anh.

“Tôi sợ làm em hoảng sợ.”

“Cho nên mới giả vờ bình tĩnh.”

“Tôi chờ em chấp nhận tôi.”

đây, trong mắt anh hiện lên chút bất lực hiếm thấy.

“Không ngờ bác sĩ lại chẩn đoán em bị viêm dạ dày.”

Anh day trán.

mang theo vài phần ảo não.

“May đứa bé đúng .”

Anh ngẩng đầu lên.

Trong đôi mắt ấy thoáng vài phần giảo hoạt và đắc ý, giống hệt một đứa trẻ vừa giữ được món đồ quý giá nhất mình.

Khóe môi anh nhếch lên.

“Thẩm Ý.”

trầm mang theo ý .

“Cái này gọi là cha nhờ con lên giá.”

Anh siết nhẹ tay tôi, vẻ đắc ý trong mắt gần như không thèm che giấu.

“Có đứa bé đứng về phía tôi rồi.”

“Cả đời này…”

Anh thẳng vào mắt tôi.

“Tôi nghĩ em sẽ không còn nào phủ nhận tồn tại tôi nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.