Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tháng ngày càng lớn, tôi dần cảm mình như biến thành một người hoàn toàn khác.
Cảm giác mất kiểm soát do hormone lại còn hành hạ hơn cơn ốm nghén .
Tâm trạng thay đổi thất thường đến mức ngay bản thân tôi không theo kịp.
Giây còn vui vẻ cười nói.
Giây đã có thể vì một chuyện nhỏ nhặt đến mức lý mà bật khóc.
Có lần tôi ngồi bên cửa sổ.
Nhìn một chiếc lá chậm rãi xuống.
Chỉ vì cảm nó không đủ đẹp, nước mắt đã không thể kìm lại mà tuôn .
Ngay tôi mình khó hiểu.
Nhưng cảm xúc lại chân thật đến mức không cách nào khống chế.
Hai giờ sáng, tôi đột nhiên tỉnh giấc.
Miệng nhạt đến phát đắng.
đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
Tôi muốn ăn của quán vỉa hè ở khu phố cổ phía Nam thành.
Loại rắc gấp đôi ớt.
Chiên vàng giòn.
Rưới đẫm nước tỏi.
Mùi vị như có móc câu, kéo hồn vía tôi bay theo.
Tôi đưa tay lay Nghiễn đang ngủ bên cạnh.
“Em muốn ăn .”
Anh mơ màng mở mắt.
Liếc nhìn đồng hồ tủ đầu giường.
Giọng nói còn theo cơn buồn ngủ.
“Ngoan, mai bảo dì làm cho em.”
“Em muốn ăn ngay bây giờ!”
Tôi lập tức phản đối.
“Phải quán mới !”
Nói xong, tôi đá tung chăn.
Nước mắt xuống không hề báo .
“Anh không yêu em nữa.”
“ đây em muốn ăn gì anh đi mua.”
“Bây giờ em thai con anh rồi, đến một miếng không ăn…”
Năm phút .
Tổng giám đốc Tập đoàn thị với khối tài sản nghìn tỷ.
Mặc nguyên bộ vest cao cấp ban ngày còn chưa kịp thay.
Vẻ mặt bất lực lái chiếc Bugatti bản giới hạn toàn cầu.
Chở tôi thẳng đến khu phố ăn vặt phía Nam thành.
Tôi ngồi ở ghế .
Nhìn anh cầm hộp về đứng xếp hàng quầy hàng ngập khói dầu.
Xung quanh người mặc dép lê, áo ba lỗ.
Giữa khung cảnh , bộ vest đắt tiền người anh trông cùng lạc lõng.
Mùi khói dầu bám đầy vải vóc cao cấp.
Nhưng anh vẫn cẩn thận giữ hộp tay.
Như sợ chỉ cần sơ ý một chút làm mất.
Lúc trở lại xe.
Anh đưa hộp cho tôi.
Bất đắc dĩ thở dài.
“Tổ tông.”
“Ăn đi.”
“Nhưng ăn ít cay thôi, không mai lại đau họng.”
Tôi vừa sụt sịt vừa ăn.
Ăn một lúc lại bắt đầu tủi thân.
“Em có phải rất quá đáng không?”
“Anh có em phiền không?”
Anh rút khăn giấy.
Nhẹ nhàng lau khóe miệng cho tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta dễ dàng chìm đắm.
“Không phiền.”
Anh khẽ cười.
“Chỉ tiếc bộ vest này.”
“Chắc về phải bỏ luôn.”
ngày như vậy kéo dài suốt thai kỳ.
Cho đến một hôm.
đến Ngự Viên thăm tôi.
Lúc tôi đang ngồi sofa.
Tâm trạng cực kỳ không tốt.
Chỉ vì chân dài , tình làm rách đôi tất yêu thích nhất của mình.
“Sao thế này?”
“Ai chọc giận hoàng hậu thai nhà chúng ta rồi?”
xách giỏ trái cây bước vào.
Còn chưa đợi tôi trả lời.
Cửa phòng tắm đã mở .
Nghiễn cầm khăn ấm và bấm tay đi ngoài.
Anh mặc bộ đồ ở nhà đơn giản.
Tay áo xắn đến khuỷu tay.
Để lộ cẳng tay săn chắc với đường nét gọn gàng.
Anh hoàn toàn phớt lờ ánh mắt kinh ngạc của .
Bình thản bước tới mặt tôi.
quỳ một gối xuống tấm thảm len.
“Nhấc chân .”
Anh nhẹ giọng nói.
Tôi đưa bàn chân đã hơi sưng .
Dù vậy vẫn có chút ngượng ngùng vì có người ngoài ở đây.
Nhưng anh dường như chẳng để tâm.
Anh đặt chân tôi đầu gối mình.
Dùng khăn ấm lau sạch từng ngón chân.
Động tác cẩn thận và dịu dàng.
Giống như đang chăm sóc một món đồ cổ cùng quý giá.
anh cúi đầu.
Vẻ mặt chuyên chú.
Cẩn thận cắt từng chiếc chân cho tôi.
“Cạch.”
“Cạch.”
khi cắt xong.
Anh còn lấy dũa .
Kiên nhẫn mài nhẵn từng cạnh nhỏ.
Dường như chỉ sợ sót lại một chỗ sắc cạnh nào làm tôi bị xước.
Quả táo tay xuống đất.
Lăn một vòng sàn nhà.
Cô đứng ngây người.
Ngón tay run run chỉ về phía Nghiễn .
Gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Đây…”
“Đây thật sự vị Thái tử gia nhà họ truyền thuyết sao?”
“Người nổi tiếng cao lãnh cấm dục, ánh mắt có thể dọa chết người ?”
“Tôi có phải hoa mắt rồi không?”
“Thẩm Ý, cậu rốt cuộc cho anh ta uống bùa gì vậy?”
Nghiễn thổi nhẹ vụn còn sót lại đầu ngón chân tôi.
ngẩng đầu .
Hờ hững liếc một cái.
Giọng điệu cùng bình thản.
“Đây gọi chăm sóc vợ con.”
Anh dừng một chút.
Khóe môi hơi nhếch .
“Người độc thân sẽ không hiểu đâu.”
: “…”