Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

Hôn lễ được ấn định vào thu.

Địa điểm là trang viên trăm tuổi của nhà họ Phó, nơi chưa từng mở cửa chúng.

Vì đám này, Phó người vận chuyển bằng đường hàng không Hà Lan về hàng nghìn đóa hồng champagne mang tên “Juliet”.

trang viên được phủ kín trong sắc vàng dịu dàng một biển hoa bất tận.

Trong phòng trang điểm.

Chuyên viên trang điểm cẩn thận dặm lớp nền tôi.

“Phó phu nhân, da chị đẹp thật đấy.”

“Hoàn toàn không giống người mang thai chút nào.”

Tôi phản chiếu trong gương.

váy ren thủ đính đầy đá lấp lánh ôm sát cơ thể khiến tôi hơi khó thở.

Nhưng điều không quan trọng.

Bởi lòng tôi vẫn đổ đầy mồ hôi.

Tim đập dồn dập muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Giờ lành đã đến…”

Tiếng nhắc vang lên.

Cùng lúc , cánh cửa gỗ đỏ nặng nề chậm rãi mở ra.

Bản piano Turning Page mà chúng tôi đã chọn cũng theo vang lên.

Tôi khoác Phó .

Từng bước đi trên thảm đỏ phủ kín cánh hoa.

Ngay khi vừa bước tới giữa sân khấu, trước thời khắc trao nhẫn, màn LED khổng lồ phía sau bất ngờ sáng lên.

Tôi tưởng là phần trình chiếu theo đúng quy trình.

Theo bản năng quay .

Rồi người lập tức khựng .

Trên màn không phải đã được chỉnh sửa hoàn hảo.

Mà là bức thường.

Độ phân giải không cao.

thậm chí hơi mờ.

Bức tiên là ngày tôi mới vào ty.

Tôi nằm úp mặt ngủ gật trên làm việc.

Ánh nắng rơi trên hàng mi.

Khóe miệng thấp thoáng dấu vết khả nghi của nước dãi.

Bức thứ là trong tiệc tất niên.

Tôi trốn trong góc lén ăn bánh ngọt.

má phồng lên một chú hamster nhỏ.

Bức thứ ba là một đêm mưa.

Tôi đứng bên đường chờ xe dưới ô màu đen.

Mà góc chụp rõ ràng đến một xe đỗ phía sau.

Bức thứ tư.

Bức thứ .

Hơn một trăm .

Nhân vật chính trong mỗi đều là tôi.

Mà phía sau mỗi khung ấy là ánh của một người luôn lặng lẽ dõi theo.

hội trường ban xôn xao.

Sau dần chìm vào im lặng.

Tôi đưa che miệng.

Nước trong nháy vỡ òa.

giọt nước nóng hổi liên tiếp rơi xuống mu .

Thì ra suốt ba qua.

Trong khoảng thời gian tôi vẫn nghĩ mình chỉ là cấp dưới của anh.

Trong đêm tăng ca vì việc.

Trong ngày bận rộn đến mức chẳng thời gian quan tâm bất cứ điều gì khác.

Luôn một người đứng phía sau lặng lẽ tôi vậy.

“Thẩm Ý.”

Giọng Phó vang lên qua micro.

Khàn đặc.

Run rẩy.

Anh xoay người tôi.

Đôi vốn luôn bình tĩnh giờ đây đỏ đến đáng sợ.

Anh không quỳ một gối.

Mà quỳ gối xuống trước mặt tôi.

Giống một tín đồ thành kính nhất cúi mình trước tín ngưỡng duy nhất của mình.

bức này…”

“Anh đã giữ suốt ba .”

“Mỗi một đều là lòng riêng ích kỷ mà anh không dám để em biết.”

Anh ngẩng tôi.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Giọng nói nghẹn đến mức gần không thành tiếng.

“Mục sư sẽ hỏi anh nguyện ý em hay không.”

“Nhưng với anh…”

chưa bao giờ chỉ là chữ nguyện ý.”

Khóe anh đỏ lên.

“Đây là mong cầu lớn nhất Phó .”

“Là điều mà anh phải cầu rất lâu mới được.”

anh khẽ run.

Cẩn thận đeo nhẫn tượng trưng vị trí nữ chủ nhân nhà họ Phó vào ngón áp út của tôi.

Sau cúi .

Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu tôi.

“Thẩm Ý.”

“Ở bên ngoài, anh là người điều hành Tập đoàn Phó thị.”

“Nhưng trước mặt em…”

Giọng anh rất khẽ.

vô cùng kiên định.

này.”

sau.”

“Và sau nữa.”

“Anh mãi mãi chỉ là thần dân của em.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.