Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
18
Ngày dự sinh đến sớm hơn dự đoán của bác sĩ đúng hai tuần.
Đêm , tôi ngủ mơ màng thì đột nhiên thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy .
Chỉ chớp , ga giường đã thấm ướt một mảng lớn.
sau , bụng tôi co thắt dữ dội.
giác như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy toàn cơ thể.
Cơn đau chạy dọc từ bụng sống lưng, rồi thẳng đến đỉnh .
“Ưm… Nghiễn Từ…”
Tôi đau đến co người lại.
Mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng áo ngủ.
Nghiễn Từ vốn ngủ rất nông.
Gần như lập tức bật dậy.
Khoảnh khắc thấy vệt nước loang ga giường, tiên tôi thấy gương người đàn ông luôn bình tĩnh ấy một biểu gọi hoảng loạn.
Sắc anh trắng bệch.
Bàn tay run đến suýt không cầm nổi điện thoại.
Chiếc điện thoại thậm chí rơi xuống đất.
Anh chẳng kịp nhặt lại.
Chân trần lao thẳng khỏi ngủ.
Giọng khàn đặc vang vọng khắp hành lang.
“Chuẩn xe!”
“Mau chuẩn xe!”
“Đến viện !”
đường tới viện, cơn co thắt ngày một dày hơn.
Mỗi cơn đau ập tới, tôi đều có giác như có người dùng một lưỡi dao cùn chậm rãi cưa vào từng khúc xương.
Tôi nắm chặt cánh tay Nghiễn Từ.
Các ngón tay gần như dùng hết sức lực.
Móng tay cắm sâu vào da thịt anh.
Để lại vệt đỏ rướm máu.
Nhưng anh từ đến cuối không hề tránh né.
Chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh tôi, để tôi bấu lấy, để tôi phát tiết toàn đau đớn người mình.
“Đau quá…”
“Tôi không sinh nữa…”
“ Nghiễn Từ, tôi ghét anh…”
Tôi đau đến ý thức mơ hồ, bắt năng lộn xộn.
Nghiễn Từ mặc cho tôi bấu cấu.
Một tay để tôi siết chặt.
Tay lại không ngừng lau mồ hôi trán tôi.
Giọng run rẩy đến gần như không thành tiếng.
“Được… được…”
“Không sinh nữa.”
“Chúng ta không sinh nữa.”
“Cố thêm chút nữa thôi.”
“Sắp đến viện rồi.”
“Sắp đến rồi…”
Khi được đẩy đến trước sinh, bác sĩ chuẩn đưa tôi vào bên .
Nghiễn Từ vẫn nhất quyết không chịu buông tay.
Anh khăng khăng đòi đi theo.
“Người nhà dừng lại!”
Y tá lập tức ngăn anh bên ngoài.
khoảnh khắc cánh sinh đóng sầm lại.
Điều cuối cùng tôi thấy đôi đỏ ngầu đầy tơ máu của anh.
chỉ lại sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
Quá trình sinh nở dài đằng đẵng.
Dường như mỗi phút trôi qua đều kéo dài như một thế kỷ.
cơn đau dữ dội liên tục kéo đến.
Khiến tôi nhiều tưởng như sắp ngất đi.
lúc tôi thấy bản thân không thể chịu đựng thêm được nữa.
Bên ngoài đột nhiên vang một tiếng động lớn.
Tiếp âm thanh hỗn loạn nối tiếp nhau.
“Tránh !”
“Cho tôi vào!”
“Tôi không nghe thấy tiếng cô ấy nữa!”
“Tôi phải vào!”
Nghiễn Từ.
Anh đập .
Vị thái tử gia luôn giữ thể diện, luôn điềm tĩnh trước người khác ấy.
Giờ phút này lại như một người mất hết lý trí.
Ở bên ngoài sinh điên cuồng muốn xông vào.
Thậm chí muốn phá tung cánh .
Cuối cùng.
Giữa vô số âm thanh hỗn loạn.
Một tiếng khóc trẻ con vang thật lớn.
Cũng khoảnh khắc .
giác đau đớn như xé rách cơ thể cuối cùng cũng biến mất.
Y tá chưa kịp lau sạch cho đứa bé.
sinh đã đẩy bật .
Nghiễn Từ dạng vô cùng chật vật lao thẳng vào bên .
Anh thậm chí không lấy một đứa trẻ được y tá bế tay.
Cũng không quan tâm bất cứ điều gì khác.
Anh chạy thẳng đến bên giường .
thấy gương tái nhợt của tôi.
thấy mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính trán.
thấy dạng như vừa được kéo khỏi nước của tôi.
Người đàn ông cao lớn ấy bỗng đỏ hoe .
Chỉ chớp .
Nước đã trào .
Anh run rẩy đưa tay chạm gương tôi.
Sau cúi .
Vùi vào hõm cổ tôi.
Khóc như một đứa trẻ bất lực.
giọt nước nóng hổi rơi xuống da khiến tôi khẽ run .
“Thẩm Ý…”
“Thẩm Ý…”
Anh liên tục gọi tên tôi.
Giọng vỡ vụn đến không hoàn chỉnh.
“Chúng ta không sinh nữa.”
“Sau này không sinh nữa.”
“Anh không muốn chịu thêm nào nữa.”
“Loại đau đớn này…”
“Anh không muốn phải trải qua thêm một nào nữa.”
Anh siết chặt tay tôi.
Giọng nghẹn lại.
“Anh chỉ cần .”
“Anh chỉ cần khỏe mạnh.”
“Chỉ cần bình an đủ rồi.”