Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khỏi thời ở cữ, cơ thể tôi vừa hồi phục đôi chút, cảm giác ngột ngạt nhốt trong lồng son lần nữa xuất hiện.
dù chiếc lồng đúc bằng vàng, nạm đầy kim cương, thậm chí chủ nhân sẵn sàng mở toang cánh cửa vì tôi, tôi vẫn không thể an tâm một con chim hoàng yến chỉ biết ăn, ngủ và hưởng thụ.
Đôi tay này của tôi là để tạo dựng sự nghiệp, không chỉ dùng để bế con và lựa chọn trang sức.
“Tôi muốn quay công ty.”
Trong bữa sáng, tôi đặt mạnh ly sữa xuống bàn.
Vài giọt sữa bắn ngoài.
Động tác đang thay tã con của Phó khựng .
Anh quay lưng về phía tôi.
Sống lưng cứng trong thoáng chốc.
Một lúc chậm rãi xoay người.
Trong ánh tôi có sự giằng co, lưu luyến, và chút bất lực như thể anh đã đoán trước ngày này sẽ đến.
“Thẩm .”
Anh cố gắng nói chuyện trái.
“Em biết mỗi năm Phó thị chia cổ tức bao nhiêu không?”
“ dù em không gì , tiêu mười đời không hết.”
“Đó là tiền của anh.”
Tôi thẳng anh.
“Không giá trị của tôi.”
“Phó , tôi trước hết là Thẩm .”
“ đó là Phó phu nhân.”
Buổi sáng ngập tràn ánh nắng , một cuộc giằng co không tiếng động chính thức bắt .
Ba ngày .
Khi tôi một lần nữa bước tầng cao nhất của tòa nhà Phó thị, cảnh tượng trước khiến tôi không khỏi hít một hơi.
Văn tổng vốn rộng lớn và trống trải giờ đang cải tạo.
Vài công nhân thi công đang cẩn thận lắp đặt một bức tường kính một chiều sát đất khổng lồ.
Không tượng trưng quyền lực tối cao chia thành hai nửa rõ rệt.
“Đây là…”
Tôi tấm kính chưa lau sạch hoàn toàn.
Phó ngẩng khỏi chồng tài liệu.
Dưới anh là quầng thâm nhàn nhạt.
Hiển nhiên đã mất không ít thời vì chuyện này.
Anh bước tới.
ngón tay khẽ gõ lên mặt kính.
Tiếng “cốc” trong trẻo vang lên.
“ trái là của anh.”
“ là của em.”
Anh đẩy cánh cửa .
trong là không việc quen thuộc đến mức khiến tôi sững người.
Phong cách tối giản.
Chiếc ghế công thái học tôi từng dùng.
Vị trí cây xanh trên bàn.
Ngay cách bài trí gần như giống hệt văn cũ.
Chỉ là mọi thứ đều đã thay bằng phiên bản cao cấp hơn.
“Không muốn bà nội trợ toàn thời .”
“Nhưng anh không muốn cách em quá xa.”
Anh vòng tay ôm lấy tôi phía .
Cằm tựa nhẹ lên vai tôi.
Giọng nói mang theo chút lưu luyến không muốn rời.
“Đây là nhượng bộ lớn nhất của anh rồi.”
“Thẩm tổng.”
“ này mong chỉ giáo.”
Tuần tiên trở công ty.
Tôi dứt khoát cắt bỏ hai dự án liên tục thua lỗ.
Trong họp.
Mấy vị kỳ cựu lập tức phản đối.
“Thẩm !”
“Cô chẳng qua chỉ dựa việc Tổng Phó ưu ái!”
“Đây là công ty, không nơi để cô chơi trò gia đình!”
Tôi không nói gì.
Chỉ lạnh nhạt họ.
Ngón tay chậm rãi xoay cây bút trong tay.
Ngay lúc .
Cửa văn tổng đẩy mạnh .
Phó mang theo hơi lạnh bước .
Trong tay cầm một bình sữa vừa pha xong.
Anh không thèm mấy vị kia lấy một lần.
Chỉ đi thẳng đến trước mặt tôi.
Đưa bình sữa tay tôi.
Thuận tay vén lọn tóc tai tôi .
Lúc anh quay người .
Ánh lạnh lẽo như lưỡi dao quét khắp họp.
“Ai đang chất vấn quyết định của tôi?”
căn lập tức im phăng phắc.
“ của Thẩm tổng chính là của tôi.”
“Nếu ai cảm thấy việc dưới quyền Thẩm tổng là thiệt thòi.”
“Cửa tài chính luôn mở.”
“Lĩnh lương rồi rời đi.”
Kể ngày đó.
Trong nội bộ Phó thị bắt lưu truyền một quy tắc bất thành văn.
Thà đắc tội Phó .
đừng đắc tội Thẩm .
Đắc tội Tổng Phó, cùng lắm chỉ mắng một trận rồi rời khỏi công ty.
Nhưng nếu đắc tội Thẩm tổng…
Tổng Phó sẽ khiến bạn không chỗ đứng trong ngành.