Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi cứ nghĩ cuộc sống sẽ tiếp tục náo nhiệt thế mãi.
Cho đến buổi họp sáng hôm .
PPT vừa trình chiếu đến phần số liệu quan trọng, một cơn buồn nôn quen thuộc bỗng cuộn trào đáy dạ dày, dữ dội sóng lớn lật tung mọi thứ.
“Ọe…”
Tôi vội che miệng.
Đến một câu xin lỗi cũng kịp nói, đã đứng bật dậy lao thẳng vệ sinh bên cạnh.
Khoảnh khắc ấy, phòng họp rơi tĩnh lặng.
sau tiếng ghế đẩy mạnh vang chói tai.
gần xuất hiện trước cửa vệ sinh.
Anh bước .
Chỉ đứng , một nắm khung cửa đến các khớp ngón trắng bệch.
đôi mắt vốn luôn bình tĩnh và sâu thẳm giờ chỉ còn hoảng .
vui mừng.
Mà nỗi hãi thật .
Tôi nôn đến gần cạn kiệt sức , vịn bồn rửa mặt đứng dậy.
Vừa quay đầu đã thấy sắc mặt anh trắng bệch tờ giấy.
trên trán cũng lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh.
“ …”
“Đến bệnh viện!”
“ lập tức!”
Giọng anh run rõ rệt.
Thậm chí còn hoảng loạn hơn tôi.
Suốt quãng đường đến bệnh viện, anh lái xe rất nhanh.
Nhưng mỗi lần gặp đèn đỏ phanh gấp đến tôi chúi về phía trước.
Bàn anh vẫn luôn siết tôi.
đến khiến tôi thấy đau.
“Đừng … đừng , Thẩm Ý…”
“Nếu thật vậy… chúng ta… chúng ta nghe sĩ…”
Anh nói năng lộn xộn.
Ánh mắt đầu đến cuối dám về phía bụng tôi.
Tôi biết anh đang điều gì.
Đêm sinh con trai năm .
Tiếng kêu đau đớn của tôi.
bất khi đứng ngoài phòng sinh.
Tất đã trở thành cơn ác mộng đeo bám anh suốt hai năm qua.
chuyện tránh thai, anh cẩn thận đến còn nghiêm ngặt hơn sách giáo khoa.
Chỉ vì xảy ra thêm bất kỳ điều ngoài ý muốn nào nữa.
Đến bệnh viện.
Một loạt kiểm tra nhanh chóng được tiến hành.
nửa tiếng chờ kết quả, đi tới đi lui ngoài hành lang.
Hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Cho đến khi y tá nhắc nhở mới chịu dừng .
Lúc ấy, anh giống hệt một phạm nhân đang chờ tuyên án.
căng cứng một sợi dây kéo đến cực hạn.
“ của Thẩm Ý?”
sĩ cầm kết quả bước ra.
lập tức tiến .
Giọng nói khô khốc:
“ sĩ… có … có có rồi ?”
“Nếu có thì có thể…”
“Có cái gì?”
sĩ anh với ánh mắt khó hiểu.
Sau đưa tờ kết quả cho anh.
“Viêm dạ dày ruột cấp tính.”
“Gần đây có ăn uống điều độ ?”
“Hoặc áp công việc quá lớn?”
“Về chú ý nghỉ ngơi, ăn uống thanh đạm một chút, hạn chế đồ cay.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi thấy rút hết sức .
Anh tựa lưng bức tường lạnh phía sau.
Thở hắt ra từng hơi nặng nề.
Loại cảm giác may mắn vì vừa thoát khỏi một kiếp nạn khiến anh trông có phần chật vật.
Một giây sau.
Anh xoay ôm lấy tôi.
Cánh siết mạnh đến muốn khảm tôi cơ thể mình.
Tôi có thể cảm nhận được lồng ngực anh đang phập phồng dữ dội.
Cũng có thể nghe rõ nhịp tim hỗn loạn lồng ngực ấy.
“Dọa chết anh rồi…”
“Thẩm Ý… em thật dọa chết anh rồi…”
Anh vùi mặt hõm cổ tôi.
Hơi thở nóng hổi mang theo chút run rẩy phả da.
“Anh thật muốn em đau thêm lần nào nữa.”
“Cảm giác bất … trải qua một lần đủ rồi.”
“ đời này…”
“Chúng ta có một đứa ‘chủ nợ’ đủ rồi, được ?”