Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

.

Thanh Chu nhận lấy.

Tim tôi đột nhiên hụt một nhịp.

Một cảm giác khó chịu không nguyên nhân chậm rãi lan ra.

Tiểu Lâm lập tức mắng.

“Trời ơi.”

“Anh ấy nhận thật kìa.”

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.

là quà thôi.”

Nhưng chính tôi ra giọng mình có chút miễn cưỡng.

Buổi chiều.

Tâm trạng tôi không được tốt.

cả viết truyện không tập trung.

Cho khi điện thoại rung .

“Bảo bối.”

“Hôm nay anh gặp một chuyện.”

Tôi lạnh nhạt trả lời.

“Chuyện gì?”

“Anh bị ép nhận quà.”

Tôi khựng lại.

Ngón tay dừng màn hình.

Tin nhắn tiếp lập tức gửi tới.

“Anh không muốn nhận.”

“Nhưng người cứ nhất quyết nhét vào.”

“Anh đang đau không biết nên trả lại thế nào.”

“…”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Không hiểu sao.

Khóe môi lại cong .

Người đàn ông .

cả báo cáo nhanh thật.

Tôi cố ý hỏi.

“Là phụ nữ à?”

Bên kia im vài giây.

Sau .

“Ừm.”

“Là người đuổi anh?”

“…Ừm.”

Lần tôi thật sự bật .

Nếu để Tần Vãn biết.

Người cô ấy đuổi đang ngồi ngoan ngoãn báo cáo toàn bộ với bạn gái.

Không biết cô ấy có biểu cảm gì.

Tôi chống cằm.

Tiếp tục trêu anh.

“Vậy sao anh không đồng ý?”

Tin nhắn bên kia xuất hiện nhanh.

“Bởi anh có người mình thích.”

“Thích nhiều năm rồi.”

Tim tôi mềm xuống.

Nhưng vẫn cố hỏi tiếp.

“Biết đâu người ta tốt hơn em thì sao?”

Lần .

Anh trả lời gần như lập tức.

“Không có ai tốt hơn em.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy lâu.

Một cảm giác ngọt ngào len lỏi trong lòng.

Đúng .

Cửa văn phòng bị đẩy ra.

Tần Vãn bước vào.

Ánh mắt cô ấy đảo một vòng.

dừng người tôi.

“Ôn Noãn.”

“Có thể nói chuyện riêng một lát không?”

Tôi ngẩng .

Bản năng mách bảo.

Người phụ nữ tới không phải để tán gẫu.

Mười phút sau.

Chúng tôi đứng sân thượng bệnh viện.

Gió lớn.

Tần Vãn dựa vào lan can.

Im một mới tiếng.

“Cô thích Thanh Chu đúng không?”

Tôi không phủ nhận.

“Có vấn đề gì sao?”

Cô ấy nhạt.

“Tôi thích anh ấy tám năm.”

“Từ năm nhất đại học.”

“Tôi anh ấy mà chọn ngành .”

anh ấy mà về nước.”

Tôi yên .

Sau hỏi lại.

“Rồi sao?”

Tần Vãn nhìn tôi.

Ánh mắt mang vài phần sắc bén.

“Cho nên tôi không bỏ cuộc.”

Tôi ngẩn người.

Rồi đột nhiên bật .

Không hiểu sao.

tôi chẳng còn cảm giác căng thẳng nữa.

Bởi tôi chợt nhớ tới những tin nhắn tối qua.

Nhớ tới câu nói:

“Trước là em.”

“Bây giờ là em.”

“Sau là em.”

Tôi nhìn Tần Vãn.

Nhẹ giọng đáp:

là quyền của cô.”

“Còn thích ai là quyền của anh ấy.”

Nụ Tần Vãn chợt cứng lại.

Bởi ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang từ phía sau.

“Tần Vãn.”

Tôi quay .

Thanh Chu đang đứng ở cửa sân thượng.

Sắc lạnh đáng sợ.

ràng…

Anh đã thấy toàn bộ.

Không khí sân thượng lập tức đông cứng.

Tần Vãn quay người lại.

Hiển nhiên không ngờ Thanh Chu xuất hiện ở .

Sắc cô ấy hơi thay đổi.

“Thanh Chu…”

Thanh Chu bước tới.

Ánh mắt lạnh nhạt.

“Tôi tìm Ôn Noãn.”

Nói xong.

Anh đứng bên cạnh tôi.

Khoảng cách gần mức cánh tay hai người gần như chạm vào nhau.

Tần Vãn im vài giây.

Sau gượng.

“Tôi đang nói chuyện với cô ấy.”

“Tôi thấy rồi.”

Giọng Thanh Chu bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh lại khiến người ta áp lực hơn.

“Tần Vãn.”

“Tôi đã nói từ nhiều năm trước.”

“Tôi không thích cô.”

“Tương lai không thích.”

Sân thượng yên mức còn tiếng gió.

Tôi hơi sửng sốt.

Không ngờ anh lại nói thẳng như vậy.

Tần Vãn cắn môi.

Sắc trắng bệch.

“Anh nhất định phải tuyệt tình như thế sao?”

“Đối với chuyện tình cảm.”

“Nên ràng một chút.”

“Tốt cho cả hai bên.”

Tần Vãn đỏ mắt.

Nhìn anh lâu.

quay người rời đi.

Từ tới .

Thanh Chu không hề đuổi .

Sau khi cô ấy đi khuất.

Anh mới quay sang nhìn tôi.

“Sao lại ?”

Tôi thành thật đáp:

“Cô ấy muốn nói chuyện.”

Anh nhíu mày.

“Cô ấy nói gì?”

Tôi nghĩ một chút.

“Đại khái là muốn tuyên chiến.”

Khóe môi anh giật nhẹ.

Có vẻ lần tiên thấy kiểu diễn đạt như vậy.

Một sau.

Anh mới bất lực nói:

“Ôn Noãn.”

“Hửm?”

“Đừng để ý lời cô ấy.”

Tôi ngẩng nhìn anh.

Ánh nắng chiều rơi xuống vai áo trắng.

Làm cho đường nét khuôn anh càng trở nên dịu dàng hơn.

“Tại sao?”

“Tại …”

Anh khựng lại.

Dường như không biết nên giải thích thế nào.

nói:

“Tôi không thích cô ấy.”

Tim tôi khẽ rung .

Nếu là trước .

Có lẽ tôi vui mức mất ngủ cả đêm.

Nhưng bây giờ…

Tôi biết người anh thích là ai.

là anh chưa biết thôi.

Nghĩ tới .

Tôi bỗng nhiên thấy hơi buồn .

Người đàn ông trước ràng đã yêu đúng người.

Thế mà vẫn còn đi một vòng lớn như vậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.