Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Hai ngày sau.

Cuối tuần cuối cùng tới.

Tôi tỉnh dậy từ rất sớm.

Sau đó phát hiện điện thoại có hơn mười tin nhắn.

Tất cả đều đến từ một người.

Thẩm Thanh Chu.

“Bảo bối.”

“Anh thức .”

“Bảo bối.”

“Anh hơi căng thẳng.”

“Bảo bối.”

“Em sẽ tới đúng không?”

Tôi đọc từng dòng.

Suýt chút nữa cười tiếng.

Người rốt cuộc hồi hộp tới mức nào vậy?

Tôi nhìn đồng hồ.

Mới bảy sáng.

cuộc hẹn là mười .

Tôi nhắn lại.

“Anh căng thẳng cái gì?”

Bên kia lập tức trả lời.

“Anh sợ em không anh.”

“…”

Tôi ngẩn người.

Một lúc sau mới gõ chữ.

“Anh không tự tin vậy à?”

“Không.”

“Là vì quá quan tâm.”

Tim tôi đột nhiên mềm xuống.

Có đôi khi.

Tôi không hiểu nổi người đàn ông .

Ngoài đời.

Anh luôn là người tỉnh táo nhất.

tĩnh nhất.

mỗi khi đối diện với tôi trên mạng.

Lại luôn cẩn thận đến mức khiến người ta đau lòng.

Chín rưỡi.

Tôi tới quán cà phê trước.

Đó là quán tôi thường tới viết truyện.

Ông chủ quen mặt tôi.

Vừa nhìn cười.

“Hôm nay không chỗ cũ à?”

Tôi lắc đầu.

“Hôm nay tôi đợi người.”

Ông chủ lập tức hiểu .

“Nếu vậy thì cạnh cửa sổ đi.”

“Chỗ đó đẹp.”

Tôi cười cảm ơn.

Sau đó xuống.

Tim đập nhanh hơn thường.

Dù sao đây đầu tiên tôi làm chuyện như vậy.

Chờ xem một người phát hiện chân tướng.

Nghĩ thôi hồi hộp.

Đúng mười .

Cửa quán đẩy .

Một bóng người bước vào.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu.

Sau đó hơi ngẩn người.

Thẩm Thanh Chu mặc áo sơ mi màu xanh đậm.

Tay cầm một bó hoa.

Đứng ở cửa nhìn quanh.

Trong căng thẳng tôi chưa từng .

Tôi suýt bật cười.

Bác sĩ Thẩm lạnh lùng nổi tiếng.

Vậy có ngày .

Anh cúi đầu nhìn điện thoại.

Có lẽ chuẩn nhắn tin cho tôi.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại tôi rung lên.

“Bảo bối.”

“Anh tới .”

Tôi nhìn người đàn ông đứng cách mình chưa tới mười mét.

Khóe môi từ từ cong lên.

Sau đó.

Tôi nhấn gửi một tin nhắn.

“Em tới .”

Cùng lúc đó.

Thẩm Thanh Chu cúi đầu nhìn màn hình.

theo bản năng ngẩng đầu lên.

Ánh anh quét một vòng khắp quán.

Cuối cùng.

Dừng lại trên người tôi.

Một .

Hai .

Ba .

Nụ cười trên mặt anh từ từ biến mất.

Bó hoa trong tay khẽ lệch đi.

Cả người như đóng băng tại chỗ.

Tôi chống cằm.

Mỉm cười nhìn anh.

Sau đó giơ điện thoại lên.

Vẫy nhẹ.

“Chào anh.”

“Bảo bối.”

Tôi thề.

Trong suốt hai năm quen biết Thẩm Thanh Chu ngoài đời.

Đây là đầu tiên tôi nhìn anh mất tĩnh như vậy.

Anh đứng nguyên tại chỗ.

Tay cầm bó hoa.

Ánh hết nhìn điện thoại lại nhìn tôi.

Giống như hệ thống nhận thức của anh vừa ai đó đấm cho một quyền.

Tôi cố nhịn.

cuối cùng không nhịn được.

Khóe môi cong lên.

“Đứng đó làm gì?”

“Tới đây đi.”

Thẩm Thanh Chu không nhúc nhích.

Một lúc lâu sau.

Anh mới cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.

Lại nhìn tôi.

Sau đó nhìn điện thoại nữa.

Tôi sợ anh nhìn thêm vài nữa sẽ làm điện thoại bốc khói.

Cuối cùng.

Anh bước tới.

Chỉ là động tác có chút cứng ngắc.

Giống như người vừa chịu cú sốc quá lớn.

Bó hoa được đặt lên bàn.

Anh xuống đối diện tôi.

Không khí yên lặng.

Cực kỳ yên lặng.

Tôi chống cằm.

Tâm trạng vui vẻ hiếm .

“Không chào em à?”

“…”

“Không nhận em sao?”

“…”

“Hay là em nhầm người?”

Cuối cùng.

Thẩm Thanh Chu lên tiếng.

Giọng khàn hơn thường.

“Ôn Noãn.”

“Hửm?”

“Em…”

Anh dừng lại.

Rõ ràng bác sĩ Thẩm thông minh tuyệt đỉnh của bệnh viện lúc hoàn toàn mất khả năng tổ chức ngôn ngữ.

Tôi tốt bụng giúp anh bổ sung.

“Em là bạn gái trên mạng của anh.”

“…”

“Người anh theo đuổi năm năm.”

“…”

“Người anh nhớ mỗi ngày.”

“…”

“Người anh gọi là bảo bối.”

“…”

Mỗi tôi thêm một câu.

Vành tai anh lại đỏ thêm một chút.

Đến câu cuối cùng.

Cả tai anh gần như đỏ bừng.

Tôi không nhịn nổi nữa.

Bật cười thành tiếng.

Thẩm Thanh Chu nhìn tôi.

Ánh cực kỳ phức tạp.

Có khiếp sợ.

Có vui mừng.

Có khó tin.

nhiều nhất là hối hận.

Tôi quá hiểu anh .

Nên gần như lập tức đoán được anh nghĩ gì.

Quả nhiên.

tiếp theo.

Anh đưa tay đỡ trán.

Nhắm lại.

“…”

Tôi cố ý hỏi:

“Sao thế?”

Anh im lặng vài .

Sau đó khàn giọng đáp:

“Anh nhớ lại.”

“Nhớ lại cái gì?”

“Lời từ chối của anh.”

Tôi lập tức bật cười.

từ lúc xuống.

Tôi đợi câu .

“Ồ.”

“Tức là anh nhớ ?”

Thẩm Thanh Chu mở .

Trong hiện rõ vẻ bất lực.

“Anh không quên được.”

Nếu đổi thành người khác.

Có lẽ tôi sẽ mềm lòng.

nghĩ tới cảnh vài ngày trước anh lạnh lùng đứng trước mặt tôi.

:

“Anh có người mình .”

Tôi liền quyết định không dễ dàng tha thứ như vậy.

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Sau đó cố ý hỏi:

“Vậy người anh đâu?”

“…”

“Không phải anh anh có người mình sao?”

“…”

“Em nhớ lúc đó anh còn từ chối em rất dứt khoát.”

“…”

Sắc mặt Thẩm Thanh Chu ngày càng cứng.

Tôi nhìn muốn cười chết.

Cuối cùng.

Anh hít sâu một hơi.

Sau đó nhìn thẳng vào tôi.

“Người anh .”

“Là em.”

“Trước đây là em.”

“Bây là em.”

luôn là em.”

Khóe môi tôi khựng lại.

Mặc dù biết đáp án.

khi nghe .

Tim không kiểm soát được rung lên.

Một lúc sau.

Tôi mới nhỏ giọng hỏi:

“Vậy tại sao lại từ chối em?”

Nghe vậy.

Thẩm Thanh Chu bỗng cười khổ.

“Anh tưởng em đùa.”

“…”

“Tưởng em chơi trò hay thách.”

“…”

“Tưởng em ai đó xúi giục.”

“…”

“Tóm lại.”

“Anh chưa từng nghĩ em sẽ anh.”

Tôi ngẩn người.

Đáp án nằm ngoài dự đoán.

“Em anh rõ vậy .”

đến lượt anh sửng sốt.

“Rõ sao?”

“Không rõ à?”

Tôi bắt đầu đếm.

“Em mang cà phê cho anh.”

“Em chủ động tìm anh chuyện.”

“Em còn chạy tới khoa tim mạch chỉ để gặp anh.”

Thẩm Thanh Chu nhìn tôi.

Sau đó tĩnh :

“Anh tưởng em đối xử với mọi người đều như vậy.”

“…”

Tôi nghẹn lời.

Được .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.