Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

10

ngày đó.

Tần Tụng không còn xuất hiện ở chi nhánh nữa.

Tôi đã tự chuẩn bị tâm lý suốt mấy ngày.

lấy hết can đảm chủ động liên lạc với anh.

Lời mời kết bạn gửi hết lần này đến lần khác.

Nhưng tất đều như đá chìm đáy biển.

Không nhận bất kỳ hồi âm nào.

Giống như anh đã hoàn toàn quyết định không để ý tới tôi nữa.

Tôi ngồi nhìn màn hình điện thoại ngẩn người.

Màn hình sáng .

lại tối .

Đang nghĩ xem mình còn có thể làm gì.

Điện thoại của mẹ bỗng gọi tới.

Tôi đẩy tính sang một bên.

Cầm điện thoại ra cầu thang bộ.

“Alo, mẹ.”

“Nhân Nhân à, mẹ không có chuyện gì đâu, chỉ hỏi con ở công ty thế nào ? Chung đụng với đồng nghiệp có ổn không?”

Tôi im lặng.

Cửa sổ hành lang đang mở.

Gió lạnh thổi vào bên ngoài.

Len qua cổ áo.

Tôi đưa tay sờ cổ mình.

Không hiểu sao lại nghĩ tới Tần Tụng.

Tim bỗng đau nhói.

Mẹ tôi nhận ra sự khác thường.

Giọng bà lập trở nên căng thẳng.

“Nhân Nhân, sao thế?”

“Có đồng nghiệp bắt nạt con không?”

“Nếu có người bắt nạt con thì con mời người ta ăn một bữa .”

“Người xưa nói ăn của người ta thì mềm miệng, cầm của người ta thì mềm tay.”

“Ăn đồ của con , người ta sẽ không bắt nạt con nữa.”

“Đúng không?”

“Có đạo lý này không?”

Lại là những lời này.

tôi đau như nứt ra.

Thái dương giật liên hồi.

“Mẹ, con còn việc.”

“Con cúp trước đây.”

Không đợi bà nói thêm.

Tôi trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Đèn cảm ứng trong cầu thang tắt hẳn.

Tôi đứng trong bóng tối giây.

đó đẩy cửa quay lại văn phòng.

Trong không khí thoang thoảng một mùi cà phê ngọt gắt.

Tôi khựng lại.

Trên màn hình tính của mình.

Chất lỏng màu nâu đang chậm rãi chảy xuống.

giọt giọt rơi phím.

tính đã tắt ngóm.

Tập tài liệu bên cạnh cũng ướt sũng.

Bản kế hoạch tôi thức mấy ngày mấy đêm mới làm xong.

Còn chưa kịp sao lưu.

Đã bị hủy sạch.

Cứ như bị hủy sạch.

Bên cạnh làm việc.

Hạ Đào đang cầm một chiếc cốc rỗng.

Vẻ vô tội như một con mèo vừa làm đổ chậu hoa.

nha, Nhân Nhân.”

“Vừa nãy tôi không cẩn thận làm đổ cà phê tính của .”

“Ôi, chắc không nghiêm trọng lắm đâu nhỉ?”

“Người ta cũng đâu có cố ý.”

Tôi không có tâm trạng để ý tới cô ta.

Vội vàng rút khăn giấy.

Cuống cuồng lau chùi.

Nhưng tất đều vô ích.

Hạ Đào che miệng.

Trực tiếp bật cười.

“Không sao đâu mà.”

lắm viết lại một bản khác là .”

“Có tốn bao nhiêu công sức đâu, đúng không?”

Da tôi tê dại.

Tôi quay nhìn cô ta.

Một vài ký ức bị chôn sâu trong .

Theo giọng điệu hả hê ấy mà sống dậy.

Thời gian như quay ngược trở về năm lớp mười .

Tôi đứng trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm.

Ngón tay siết chặt vạt áo đồng phục.

Các khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi lấy hết dũng khí.

câu chữ tố cáo những hành vi bắt nạt của Hạ Đào.

Tôi vừa nói vừa run.

Không ngừng tự nhủ trong lòng.

Đừng sợ.

Hứa Nhân, đừng sợ.

đang đòi lại công bằng cho chính mình.

Không có gì sợ .

rất dũng cảm.

Nhưng Hạ Đào chỉ tựa vào tường.

Móc móc tai.

Dùng ánh thản nhiên nhìn tôi như đang hỏi:

làm gì tao?”

Quả thật.

Tôi không làm gì cô ta.

Bởi vì khi bố tôi giáo viên gọi tới.

Phản ứng tiên của ông không hỏi tôi có bị tổn thương hay không.

Mà là đẩy tôi một thật mạnh.

“Bắt nạt gì mà bắt nạt?”

“Trẻ con đùa giỡn với nhau thôi.”

“Hứa Nhân nhà chúng tôi nhỏ đã thích làm quá.”

“Mọi người đừng để ý tới nó.”

Hạ Đào cười híp .

Nhảy trên xuống.

“Đúng đó, Nhân Nhân.”

“Bắt nạt gì chứ?”

nhạy cảm quá .”

“Tớ chỉ đùa với thôi mà.”

“Nếu thấy tủi thân.”

tớ chưa?”

“Tớ …”

Cô ta cố tình kéo dài âm .

Đôi cong cong đầy đắc ý.

gì chứ?”

Bố tôi lập chen vào.

Ông đẩy tôi sang một bên.

Vỗ vai Hạ Đào.

“Hạ Đào, chú biết cháu là đứa trẻ ngoan.”

“Không cần .”

đó quay sang nhìn tôi.

“Hứa Nhân, còn đứng đó làm gì?”

“Mau bắt tay với Hạ Đào .”

“Người ta chỉ chơi với con thôi.”

“Sao con cứ thích nghiêm trọng hóa mọi chuyện như ?”

“Cứ thế này thì này còn ai chơi với con nữa?”

Tôi đứng yên không nhúc nhích.

Nhìn người bố ruột của mình như nhìn một người xa lạ.

Toàn thân lạnh buốt.

Phía đám người.

Hạ Đào nhân lúc không ai chú ý.

Lè lưỡi với tôi.

Dáng vẻ ấy.

Giống hệt như bây giờ.

Nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn.

Lại là nhẫn nhịn.

Sự nhẫn nhịn mà bố mẹ tôi luôn miệng nhắc tới.

Rốt cuộc đã mang lại cho tôi điều gì?

Tôi siết chặt khăn giấy trong tay.

Móng tay cắm sâu vào lòng tay.

Hô hấp ngày càng gấp gáp.

Những cảm xúc bị đè nén suốt nhiều năm.

Giống như một khối bông hút đầy nước.

Nặng trĩu đè lồng ngực.

Càng đè càng nặng.

Cho tới hôm nay.

cũng chạm tới giới hạn.

Tôi nghe thấy trong cơ thể mình.

Dường như có thứ gì đó vỡ tung.

Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?

Tại sao Hạ Đào cứ nhắm vào tôi?

Tại sao tôi luôn hèn nhát chịu đựng?

Ngay việc trả đũa cô ta.

Tôi cũng chọn một cách méo mó và vô dụng như .

còn phá hỏng tất .

Tôi ghét bản thân mình như thế.

Thật sự rất ghét.

Hạ Đào vẫn đứng đó.

Dùng giọng điệu vô tội nhất nói nói lại:

“Người ta thật sự không cố ý mà.”

Cô ta còn đưa tay ra.

vỗ vai tôi.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Cơ thể tôi hoàn toàn mất kiểm soát.

Tôi xông tới.

Một tay túm lấy tóc Hạ Đào.

Tay kia liên tiếp tát mạnh .

Đánh đến mức cô ta lảo đảo lùi lại.

Suýt đứng không vững.

Hạ Đào nói không sai.

nhỏ tôi đã theo mẹ làm việc.

Sức lực lớn hơn rất nhiều người.

Hạ Đào hét chói tai.

Hiển nhiên không ngờ tôi sẽ phản kháng.

Càng không ngờ tôi sẽ phản kháng dữ dội như .

Tôi kéo cô ta ngã xuống đất.

gối cô ta va mạnh vào chân .

“Con khốn này!”

dám đánh tao!”

Tôi nghiến chặt răng.

Đá mạnh vào người cô ta .

đó nhào tới.

Liên tiếp tát xuống.

chúng tôi hoàn toàn lao vào đánh nhau.

Ghế bị hất đổ.

Tài liệu văng khắp nơi.

Lúc trưởng phòng chạy vào.

Nhìn thấy chính là cảnh tượng hỗn loạn ấy.

Bà ta đến tái .

“Mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì?”

“Mau kéo họ ra!”

Đám đồng nghiệp nam lúc này mới hoàn hồn.

Vội vàng lao tới.

Người kéo Hạ Đào ra khỏi tay tôi.

Chính là thư ký Lý.

Người đã đẩy tôi hôm trước.

Tôi trừng nhìn anh ta.

Cơn giận bùng .

Trở tay tát thẳng một .

Chiếc kính trên anh ta lập bị đánh văng.

.

Tôi bị giữ chặt trên ghế.

Tóc tai rối tung.

Tay áo lệch hẳn sang một bên.

Trong tay vẫn còn nắm một nhúm tóc của Hạ Đào.

Hạ Đào đứng đối diện.

Gương sưng đỏ.

Ánh đầy căm hận.

Trưởng phòng giận đến mức xanh mét.

Đang chuẩn bị mở miệng quát mắng.

Ngoài cửa bỗng nhiên yên lặng.

Có người hạ giọng nói:

“Tổng giám đốc Tần tới .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.