Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Hai mươi lăm năm làm trinh nữ, đến bàn đàn ông tôi từng nắm.

thân thực không nổi , hỏa tốc sắp xếp tôi một buổi xem .

Đối phương là cậu em họ mới tròn mười tám của cô ấy. Cao một mét tám, là nam sinh viên đại học, một vận động viên với cơ bắp săn chắc.

Vừa gặp mặt, tôi đã bị vẻ của cậu làm mê mẩn đến óc mụ mị.

Đạo đức xã hội là gì ?

Lễ nghĩa liêm sỉ là gì ?

Thế là chúng tôi cứ thế trải một đêm không thể miêu tả bằng lời.

Ngày hôm thức dậy trong trạng thái mơ màng, màn hình điện thoại hiện lên mười mấy cuộc gọi nhỡ từ cô thân.

[Bảo bối! sao cậu không đến gặp em họ tớ? Nó đợi cậu nửa ngày trời không thấy bóng dáng đâu!]

tôi run lên bần bật, không thể tin nổi người đàn ông đang say bên cạnh, tâm trí chìm vào những suy nghĩ mông lung…

Chẳng lẽ tôi nhầm người rồi!?

01

Người đàn ông bên cạnh dường cảm nhận động tĩnh, khẽ nhíu mày.

Tôi nín thở, cẩn thận quan sát từng đường nét trên khuôn mặt anh. Xương mày, sống mũi, xương hàm, từng đường nét đều toát lên sắc sảo đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành. thế này, quả thực không giống một nam sinh mười tám tuổi chút nào.

Tôi đưa day day thái dương, vừa sám hối vừa gửi tin nhắn thân:

[Chơi lớn rồi An An ơi, tớ hình nhầm người rồi.]

Ba giây , phía bên kia gửi lại mấy dấu chấm hỏi to đùng:

[???]

[Thẩm Tri Hạ, mau đến tớ ngay.]

[Chỉ cần cậu dám thú nhận tất , tớ sẽ tha thứ cậu.]

Tôi ôm điện thoại cảm động đến rơi nước . Giờ phút này, trong cảnh tượng này, tôi cuối cùng cũng hiểu giá trị của các vị linh mục trong thờ phương Tây.

Tranh thủ lúc anh tỉnh, tôi rón rén mặc quần áo vào. Vừa chạm đến cửa, tôi lại cắn răng quay lại. Rút từ trong túi xách ra năm tờ tiền đỏ, tôi trang trọng đặt chúng dưới khóa thắt lưng của anh.

Dù sao thì tôi cũng là một người phụ nữ có trách nhiệm.

quả thực là tôi đã chiếm hời của người , lại một phen no nê .

Vừa đứng thẳng người dậy, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng bất ngờ vang lên từ phía :

“Cô muốn đi đâu?”

02

“Anh… anh tỉnh rồi à?”

Tôi sững người tại chỗ, có chút chột dạ. kịp để tôi phản ứng, một bàn đã mạnh mẽ kéo tôi vào lòng. Người đàn ông cúi xuống sát tai tôi, hơi thở nóng hổi theo đó tràn vào vành tai.

“Cô muốn đi đâu?”

Anh lại hỏi một lần , giọng nói cực kỳ thấp. Tai tôi lập tức nóng bừng lên.

“Về… về .”

Tôi không nhịn ngước anh. Trong ánh nắng sớm mờ ảo, đôi sâu thẳm kia đang chăm chú tôi, thể muốn nuốt chửng tôi người lẫn xương. Tôi nghẹn thở, đã chuẩn bị sẵn tâm lý để thú nhận tất .

Nhưng kịp mở miệng, người đàn ông đã lên tiếng trước:

.”

“Tôi đưa cô về.”

Tôi sững sờ, vội vàng xua .

“Không cần phiền phức thế đâu, tôi tự về là rồi.”

Thật là cái phúc trong cái họa. Không bắt tôi phải trách nhiệm, cũng không giống mấy kiểu nam chính dây dưa khó trong tiểu thuyết.

Nhưng phải tranh thủ lúc này chuồn đi lẹ.

Tôi cố gắng thoát khỏi vòng của anh, lấy đà rồi phóng xuống.

“Bịch” một tiếng, tôi ngã quỵ luôn xuống đất.

Suỵt…

hình quá phóng túng rồi. Đôi chân già nua này của tôi thật không nổi rồi.

03

“Mấy ngày tới cô đừng vận động mạnh.”

Người đàn ông bế tôi lên giường. Vừa thắt dây lưng, anh vừa ân cần dặn dò.

“Gửi địa chỉ tôi.”

Anh cong ngón .

Tờ tiền năm trăm tệ anh nhẹ nhàng nhặt lên, nhét vào túi áo trước ng/ự/c.

…Thao tác thành thục phết.

Tôi bĩu môi, không tình nguyện mở khung chat với Ôn Dĩ An ra.

[Tử Kinh Rose Garden – Khu 1, số 1]

Khu biệt thự sang chảnh nhất thành phố. Đúng là phong của cô thân giàu từ trong trứng nước tôi.

Lời vừa dứt, tôi phát hiện khóe miệng người đàn ông hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong đầy ẩn ý.

Có ý gì ?

Anh không nghĩ là mình vừa vớ đại gia đấy ?

lâu nhé.

Năm trăm tệ là giới hạn, cũng là đáy lòng của tôi rồi!

Khách sạn Ôn Dĩ An một đoạn. Chặng đường bốn mươi phút anh chẳng thèm liếc định vị lấy một cái, cứ thế lái xe đến tận nơi một thông thạo.

“Đến rồi, tự đi vào đi.”

“Đi thong thả thôi.”

Anh dừng xe ở ngã rẽ cổng lớn vài trăm mét. Hai nhẹ nhàng đặt trên vô lăng, biểu cảm thong dong và đắc ý.

…Cũng không biết lái xe tiến thêm chút .

Đỗ xa thế này, cứ sợ bị ai thấy không bằng.

Ý thức phục vụ kém quá.

Chẳng bằng hôm .

Tôi lầm bầm trong bụng rồi xuống xe. Trong lúc cúi chỉnh lại váy, chiếc sedan màu đen phía đã quay một mượt , rất nhanh biến mất ở cuối con đường.

04

“Thẩm Tri Hạ, cậu mau khai thật tớ!”

Trước cổng biệt thự, Ôn Dĩ An chống nạnh, sải bước đi tới chỗ tôi.

“Thì là thế này, rồi thế kia, kết quả là với người luôn.”

Tôi chột dạ gãi , kể lại chuyện đêm không sót một chi tiết, Ôn Dĩ An im lặng hai giây.

“Nghe chừng kỹ năng tốt đấy, thế anh không?”

Tôi: “…”

Trong hiện lên gương mặt tuyệt tác của tạo hóa đó.

“Rất .”

Có lẽ là người đàn ông nhất tôi từng gặp trong đời. Ôn Dĩ An khinh khỉnh đảo .

“Xì, đến đâu ? Hôm nào dẫn cậu đi gặp anh tớ, mở mang tầm .”

~”

Nghe danh Ôn Dĩ An có người anh rất mã từ lâu. Tốt nghiệp trường danh tiếng ở nước ngoài, tuổi trẻ đã khuấy đảo Wall Street.

Ôn Dĩ An này trời không sợ, đất không sợ, chỉ duy nhất nhắc đến anh là y chuột thấy mèo.

Nếu có cơ hội, tôi thật muốn xem xem vị anh này là nhân vật thần thánh nào.

Bước vào biệt thự họ Ôn, tôi không kìm trố kinh ngạc. Thật là lớn đến phi lý.

Ôn Dĩ An kéo tôi chạy thẳng lên tầng ba.

“Cưng ơi, nay ở lại tớ đi.”

Cô ấy chỉ vào căn phòng đối diện phòng mình.

“Cậu phòng anh tớ đi, gần tớ nhất nhé, hihi. Anh ấy ít khi về đây ở lắm, tớ đã bảo cô giúp việc thay ga giường hết rồi.”

“Cầu xin cậu đấy, tớ không nỡ để cậu về đâu.”

Không nổi vòi vĩnh của cô , tôi đành gật đồng ý.

Đẩy cửa phòng ra, bài trí đơn giản hơn tưởng tượng. Bộ chăn ga màu xám đậm, giá sách đầy ắp, giường có một chiếc đèn đứng.

Vừa bước vào đã thoang thoảng một mùi hương gỗ tuyết tùng nhẹ nhàng.

…Sao có cảm giác quen thuộc thế nhỉ?

kịp nghĩ kỹ, phía Ôn Dĩ An đã nhào tới ôm chầm lấy tôi. Giống con ỉn nhỏ, vừa dụi vào tai tôi vừa lẩm bẩm:

“Đi thôi, chúng đi trang điểm, nay đi quẩy với chị nào!”

Tôi bị nhột nên rụt cổ lại.

Sao lại giống cái gã đó thế không biết!

Đều thích cắn tai người khác khi nói chuyện.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.