Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
08
“Tổng giám đốc , đây là tư dự án mới của chúng , mọi người cùng đi.”
Tôi thì không nào. Thế nên tôi chọn cách cúi rụt cổ một con chim cút.
Anh bình thản chào hỏi mọi người từ chối khéo những yêu cầu hơi quá đà của vài đồng nghiệp, ví dụ bắt tay, ôm ấp hay chụp ảnh chung các kiểu. Anh bảo mình không thích đụng chạm cơ thể.
Xạo sự.
Đêm rõ ràng là khóc cầu xin tôi đụng chạm đấy thôi.
Đạo mạo giả tạo.
Đồ cầm thú đội lốt người.
Tôi mượn đồng nghiệp một cái khẩu trang, cố thủ chỗ ngồi đến tận giờ tan .
Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Sáu giờ mười lăm, tôi có đúng giờ ở tầng hầm để xe của công ty. Lôi điện thoại , tôi tranh thủ từng giây để báo cáo tình hình mới nhất Ôn Dĩ An:
[An An à, chúng phân tích sai hết . Người đàn ông không phải anh chàng người mẫu nào , chẳng phải tài xế công nghệ gì hết, anh là khách hàng lớn của công ty, là một vị tổng tài đấy!]
Ôn Dĩ An trả lời ngay lập tức:
[Ồ hố, anh tên gì? Biết đâu anh trai tớ lại .]
Trời ơi, con bạn thân của tớ đúng là bà hoàng quan hệ!
[Một họ không phổ biến lắm… họ , Ngôn.]
Dòng chữ đ/á/nh xong còn chưa kịp gửi đi, trán tôi bất ngờ đập một lồng ng/ự/c ấm áp, rắn chắc. Khoảnh khắc , hương vị lạnh lùng thuộc ấy bao trùm lấy tôi.
Tôi cứng đờ chỗ.
Ánh từng từng một dời trên, đến khi chạm phải đôi khiến lòng người run rẩy kia.
Anh nhìn xuống, bình thản đối diện với tôi:
“Lâu không gặp, cô Thẩm.”
09
Tim tôi hẫng một nhịp. Tôi cuống quýt tránh né ánh anh. Trong bắt diễn màn suy luận cực hạn.
Anh nói lâu không gặp, nghĩa là anh nhận tôi . Anh gọi tôi là cô Thẩm, tức là anh điều tra tôi.
Hôm , tôi mặc quần bỏ chạy còn nhét năm trăm tệ để sỉ nhục anh.
Hôm nay, anh ở đây canh cây đợi thỏ…
Chính là đợi bắt tôi!
“Tổng giám đốc , chó tôi nhớ tôi , tôi phải một chuyến.”
Tôi lập tức vạch một kế hoạch tẩu thoát không kẽ hở.
nhấc chân định chạy, một bàn tay to lớn, ấm áp nhưng đầy lực đạo giữ c/h/ặ/t lấy cổ tay tôi.
Anh nói:
“Không phép.”
Bàn tay ấy kéo tôi đến góc tường tối om. Dáng người cao lớn bao trùm lấy tôi, tầm nhìn ngày càng mờ tối.
Tôi mạnh mẽ rút tay lại, chống vai anh.
“Xin lỗi, hôm là do tôi nhất thời nông nổi.”
Cách lớp áo sơ mi mỏng manh, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh khẽ run .
Tôi lại nhớ tới đêm .
Anh giống vậy, người run không kiểm soát . Rõ ràng chuyện thân mật nhất, nhưng từng cử động lại mang theo sự căng thẳng vụng và đầy thận trọng.
Lòng tôi chợt mềm nhũn.
Bàn tay đẩy anh dần dần buông lỏng.
Ngôn giống nhận sự phép nào . Anh hơi cúi người xuống, vùi hõm cổ tôi một tín đồ thành kính.
“Anh nhớ em, tối nay em có thể qua anh không?”
“ nãy… sao em lại giả vờ không anh?”
“Đôi tai cún con và chiếc vòng cổ mà em thích, anh đều mua . Anh sẵn lòng đeo nó vì em.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi gần khiến tôi choáng váng.
Ngôn, vẻ ngoài trông có vẻ dè dặt và đứng đắn, vậy mà chiêu trò dụ dỗ người lại nhiều vô kể.
Đúng là hồ ly tinh đội lốt chính nhân quân tử.
Tuy tôi mê mẩn thân thể của anh, nhưng tôi có giới hạn của mình.
“Nói đi, theo anh thì em lợi gì nào?”
Tôi đỏ , từng chữ từng chữ hỏi lại anh.
10
Ngôn ngẩng , ánh thản nhiên, không hề có né tránh nào. Anh thể biết đáp án hoàn hảo câu hỏi này vậy.
“Dự án trong tay em gặp bế tắc, anh sẽ chỉ em cách giải quyết. Chỉ cần em tiến , anh sẽ dốc toàn lực nâng đỡ em.”
Giọng anh trầm thấp và dịu dàng, từng câu từng chữ dùng tâm tư để bày tỏ.
“Chiếc thẻ này không có hạn mức, mật khẩu là ngày sinh của em. Nếu có ngày nào em cảm thấy mệt mỏi dừng lại nghỉ ngơi, anh sẽ ở bên cạnh, bất cứ điều gì em .”
Chiếc thẻ có bề nhám nhẹ nhàng nhét lòng bàn tay tôi.
Tôi nhìn chằm chằm anh.
Thông qua đôi đen láy trong veo ấy, chẳng nhìn thấy chột dạ hay dối trá nào .
“Anh tôn trọng mọi ý của em.”
“Vậy tối nay em có anh không?”
Tôi bị “đóng băng” chỗ.
Chẳng thể nghĩ lời nào để từ chối. Trái tim mà anh đặt trước tôi thật chân thành, thật nóng bỏng.
Tôi không thể nào nghi ngờ hay dò xét anh nữa.
Tôi chỉ giơ tay đón lấy nó, tiện thể hỏi nó…
sao lại là tôi?