Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Tôi chạy ra khỏi thư phòng để xem gì đang xảy ra.
Tiếc là người bấm chuông đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một Thương Ngôn đứng đó ngẩn ngơ gió. Anh cứ như kích động gì đó vậy, chăm chú nhìn bóng phản chiếu của chính tủ kính ở lối vào. Phải mất lúc lâu anh mới chớp một cái.
Tôi dắt anh vào phòng khách, đang hỏi xem anh có ai nạt không thì ánh liếc qua ghế sofa, thấy chiếc của tôi nằm đơn trên đệm ghế.
Đồng tử tôi co rút.
Tôi hất mạnh tay Thương Ngôn ra, lao tới quỳ sụp xuống trước mặt “ngài” .
Xong đời rồi.
Quên trả lời tin nhắn của Ôn Dĩ An mất tiêu.
Tôi mở khóa màn không phẩy không giây.
Nửa tiếng trước, “Tiểu An Mi vô địch vũ trụ” đã gửi tối hậu thư:
[Thẩm! Tri! Hạ! Còn không trả lời tin nhắn hả? Tốt nhất là cậu vẫn còn sống đấy, tớ đang qua cứu cậu đây!]
[ vị hiển thị cậu ở tầng 18 tòa 1 chung cư Kinh Thần Nhất Phẩm, tớ nhớ anh tớ có nhà ở khu nhỉ… Cậu đừng sợ nhé, gặp nguy hiểm thì để anh tớ ra đỡ đạn trước .]
[Vãi , tớ hết tiền taxi rồi, không , không hoảng, tớ đang đạp xe công cộng qua đây.]
…
Cảm giác tội lỗi gần như nhấn chìm tôi.
Tôi quỳ dưới đất, ngón tay run rẩy gõ loạn xạ trên màn . Cuối cùng gọi được .
“An An, tớ sai rồi!!”
(Lược bỏ tám trăm chữ văn tế dỗ bạn.)
Đợi đến khi tôi khô cả họng ngừng lại, dây bên kia vẫn im lặng như tờ.
Tôi càng hoảng hơn.
“An An, cậu còn đó không?”
Vài giây sau, giọng Ôn Dĩ An truyền tới, thản, an nhiên, thậm chí còn mang theo chút buông bỏ hồng trần:
“Ồ, không đâu Tri Hạ, xe đạp công cộng nửa đường hết rồi, tớ không thấy gì cả.”
???
Câu nghe kỳ lạ.
Tôi đang băn khoăn nên đáp thế nào thì ống nghe lờ mờ vang lên giọng AI giả lập của “Thức Nhỏ”:
“Tôi rất hiểu tâm trạng của bạn lúc , thứ đúng là quá biến thái. Nếu bạn vô tình phát hiện ra những bí mật không thể , vậy thì nhất phải giữ kín. Sự tử tế thực sự không phải là hết , mà là nhắm lại đúng lúc.”
Ôn Dĩ An như được khai sáng. ấy rành mạch từng :
“Cảm ơn cậu, Thức Nhỏ.”
…
Thức Nhỏ ơi, đừng có gây loạn thêm nữa có được không?
“An An, rốt là có gì vậy?”
Tôi sắp đổ mồ hôi hột rồi.
“Cái gì? Không có gì cả, thứ đều rất thường. Tri Hạ, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá nhé.”
xong, ấy cúp máy.
Thậm chí chẳng nổi câu “Yêu cậu, tạm biệt”.
Tôi đứng dậy, vịn tay ghế sofa ngồi xuống rồi đưa tay day day lông mày.
hoàn toàn không thường!
Tôi xâu chuỗi lại đến cuối. Nếu như sự bất thường đều một thời điểm nào đó, thì chỉ có một sự mà thôi.
Tôi nheo lại, nhìn gã đàn ông vẫn luôn lén lút nghe trộm bên cạnh ghế sofa.
“Thương Ngôn.”
“Lúc mở cửa vừa rồi, rốt anh đã gặp ai?”
17
“Người của ban quản lý à?”
“Đến giục anh đóng phí dịch vụ ?”
Thương Ngôn gật chắc nịch, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn.
Nhưng nhìn là đang dối.
Tôi vốn dạy dỗ anh một trận, thế nhưng cơn buồn ngủ bỗng ập đến như ma đuổi. Tôi bảo ngủ trước, còn Thương Ngôn thì ấp úng đòi ngủ cùng.
Tôi giận sôi người.
Véo tai anh rồi ra lệnh cút ra ngoài. Đàn ông không nghe lời mà đòi thị tẩm cái gì, nằm mơ !!!
Ngày hôm sau tỉnh dậy, chẳng thấy bóng dáng Thương Ngôn đâu, chỉ để lại một mảnh giấy:
[Anh ra ngoài đây, kết bạn WeChat với anh .]
Sau dãy số còn vẽ thêm một trái tim nhỏ. Tôi vừa gửi lời mời kết bạn, đối phương đã đồng ý ngay tắp lự.
Thương Ngôn: [Hihi, em sáng chưa? Đồ anh để lò hấp giữ nóng đấy.]
Tôi nổi đóa:
[Anh trốn đâu rồi?]
Thương Ngôn: [Có phải em đang nhớ anh rồi không?]
Tôi cạn lời:
[Nhớ cái anh ấy.]
Thương Ngôn: [Đợi anh về mang quà em được không?]
Tôi chẳng cần suy nghĩ:
[Vòng vàng bản to, cảm ơn nhé.]
Đối phương nhanh chóng gửi lại một sticker chú cún con cùng dòng chữ “Đã nhận”.
Thương Ngôn đúng là cách dỗ dành người khác .
Tâm trạng tôi phấn khởi, bụng thấy đói. Tôi càn quét sạch sành sanh đĩa trứng hấp hải sâm, cháo yến sào sữa tươi và cuộn bò Wagyu phô mai mà anh chuẩn .
no uống đủ, tôi ôm cuộn trên sofa lướt Douyin.
Dữ liệu lớn đúng là đáng sợ .
Lướt mười video liên tiếp, không phải mấy bạn nam sinh viên cơ bắp cuồn cuộn khoe bụng khi cởi áo mở nắp chai thì là mấy cậu cún con mặt lạnh nhảy múa gọi “chị ơi” ngọt xớt.
Tôi chuyển tiếp hết Ôn Dĩ An:
[Bạn thân ơi, hậu cung lại đón người mới rồi .]
Phía trên khung chat, trạng thái của Ôn Dĩ An chuyển thành “Đối phương đang nhập…”
Tôi dán vào màn , chờ đợi lời phẩm nghệ thuật của ấy. Đợi một hồi lâu, tin nhắn cuối cùng nhảy ra:
[Tri Hạ, sau cậu đừng xem mấy thứ nữa, có hại sức khỏe lắm.]
[Rảnh rỗi chúng cùng học cắm hoa, đọc thơ cổ, chẳng phải tao nhã hơn ?]
Tôi đọc đọc lại, cố gắng tìm cách hiểu.
Chẳng hiểu nổi một chữ nào.
Ôn Dĩ An, chuyên gia thẩm trai đẹp lão luyện và uy tín nhất mà tôi từng , vậy mà hôm nay lại khuyên tôi quay là bờ, làm một gái đoan trang.
Không ổn.
Quá mức không ổn.
Tôi lại nhớ tới bất thường tối qua.
Những dự cảm chẳng lành ập tới tâm trí. Bạn thân của tôi không phải người ta cóc uy hiếp rồi đấy chứ?
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh toát cả người. Tôi run rẩy nhấn vào vị thời gian thực của Ôn Dĩ An.
Màn hiển thị rõ mồn một:
[Khách sạn W – Tầng thượng]