Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
18
này, tại khu vườn tầng thượng khách sạn W, Ngôn, Ôn Dĩ An Lục Tinh Hành đang bận rộn chuẩn bị thứ đó.
Dù ai nấy đều phân công trật tự, phối hợp ăn ý, trong không khí lại phảng phất một bầu không khí kỳ quặc, vi diệu.
Dưới tán ô che nắng, Ôn Dĩ An đang lơ đãng bó hoa.
Tối qua, cô vô tình biết được người ông mà bạn thân mình “lỡ ” ngủ nhầm lại là anh trai ruột của mình.
Cũng tối qua, cô mới biết ông anh trai vốn nghiêm khắc, cổ hủ của mình lại có sở đặc biệt như vậy.
Nghĩ việc cô bạn thân chí cốt rất có khả năng sẽ trở thành chị dâu mình, Ôn Dĩ An cười mức trong mơ cũng không khép nổi miệng.
Cô mơ thấy mình Hạ sống trong một căn biệt thự lớn.
Ban ngày nhau trang điểm, làm móng, chọn những bộ váy áo thật xinh để ra ngoài dạo phố.
Ban đêm nằm một chiếc giường xem phim, tán gẫu, lướt video ngắm mấy anh chàng trai có body cực phẩm.
Vốn dĩ cô định chia sẻ với Hạ bộ sưu tập các chàng trai bắp săn chắc mà mình vừa sưu tầm được.
Đúng ấy, một “con chó lớn” tên là Ngôn bất ngờ lao ra.
Nó chen ngang giữa cô Hạ, vừa sủa ầm ĩ vừa cắn c/h/ặ/t lấy gấu quần cô, cố gắng lôi cô đi khỏi chỗ của Hạ.
Ôn Dĩ An tức giận mức trong mơ cũng đấm đá túi bụi:
“ Ngôn, cái đồ ông chó c/h/ế/c nhà anh! Đừng hòng cướp người phụ nữ của tôi!!”
Sáng sớm hôm nay, Ngôn xuất hiện trong phòng với bộ vest chỉn chu.
Ôn Dĩ An vừa tỉnh giấc sau cơn ác mộng, khó khăn mở mắt chằm chằm vào gương mặt đó suốt hai giây.
Trong đầu cô tự động hiện những hình ảnh như tai chó, vòng cổ, xích sắt các thứ.
Cô dùng sức dụi mắt.
mắt, Ngôn vẫn cứ “bảnh bao như chó”.
Trời đất ơi.
Cô nằm trở lại vào chăn.
Không biết là do mình điên hay là thế giới này điên !!!
**
Ngôn bình thản thổi bong bóng, thực chất ngọn lửa trong lòng anh còn bùng nổ hơn cả những quả bóng kia.
Vừa nãy anh lén điện thoại của Ôn Dĩ An.
Một người liên lạc được lưu tên là “Bảo bối Hạ Hạ vô địch” đã liên tục gửi cô cả chục video “mát mẻ”.
Ảnh bìa toàn là yết hầu, xương quai xanh bụng.
Anh ở đây vất vả lén lút làm việc, còn bảo bối “xà phòng” của anh ở nhà quang minh đại ngắm mấy gã ông khác uốn éo.
Hũ giấm trong lòng anh đổ tràn trề.
Chẳng là chồng mấy lớp filter làm thôi sao?
Chẳng là khoe ng/ự/c lộ bụng lắc mông vài cái sao?
Anh không hiểu nổi.
Đám ông đó có mà đáng xem chứ.
Còn chẳng bằng một ngón của anh.
Hơn nữa…
cần Hạ , anh cũng có thể học.
**
Lục Tinh Hành cảm thấy mình mới là người thừa trong cuộc chơi của ba người.
Đường đường là nam thần của đại học Kinh Đại, cần đứng ở sân tập thôi, số nam sinh nữ sinh xin WeChat đã có thể xếp hàng dài quanh sân chạy ba vòng.
Vậy mà cậu đều từ chối hết.
một lòng một dạ theo đuổi chị gái xinh mà chị họ giới thiệu.
Chị ấy thật sự rất xinh , thuộc kiểu lạnh lùng, sang chảnh.
Trong ánh mắt phảng phất vẻ xa cách.
người khác cũng rất hờ hững.
ai mà ngờ được, trong lần hẹn hò đầu tiên của hai người, cậu đã bị leo cây.
Hôm đó, cậu đợi ở nhà hàng suốt hai tiếng đồng hồ, cuối tự mình ăn hết hai phần bít tết.
cậu càng thất bại càng dũng cảm.
Nghe nói chị ấy ông có body , cậu liền suốt ngày nghiên cứu cách chụp hình.
Nghe nói chị ấy ông năng động, cậu liền vội vàng đăng ký vào đội tuyển bóng rổ của trường.
tận hôm nay, cậu mới phát hiện ra kẻ ngốc lại là mình.
Cậu đi theo đuổi chị dâu của mình.
Đây là cái thể loại quan hệ hỗn loạn vậy?
Cậu càng nghĩ càng rối, càng rối lại càng mơ hồ.
Vì thế, cậu dồn ánh mắt về phía kẻ gây ra mọi chuyện:
“Chị, chị giới thiệu chị dâu em làm bạn gái, rốt cuộc là có ý vậy?”
19
Chiếc taxi phanh gấp một cái dừng lại cửa xoay của khách sạn W. Tôi kiểm tra lại định vị điện thoại một lần nữa.
Vẫn hiển thị ở tầng thượng của khách sạn.
đường tới đây, tôi đã thử dò hỏi Ôn Dĩ An đang ở đâu.
Cô ấy vậy mà lại nói dối là đang ở nhà ngủ.
Hay lắm.
Ôn Dĩ An, tốt nhất là cậu thực sự bị bắt cóc. Nếu không chuyện hôm nay, hai chúng ta không xong đâu.
Thang máy tầng cao nhất.
Tôi lao nhanh ra ngoài.
Chưa kịp rõ xung quanh ra sao, một giọng nói quen thuộc đã vang từ không xa:
“Các người nghe tôi giải đi, chuyện này là ngoài ý muốn mà…”
Tim tôi thắt lại, vội vàng đuổi theo hướng phát ra âm thanh.
Quả nhiên, tôi đã tìm thấy Ôn Dĩ An ở khu vườn sân thượng.
Cô ấy đang đứng cạnh đài phun , hai chắp lại giơ quá đầu, trông hệt như đang cầu xin tha mạng. Mà mặt cô ấy là bóng lưng của hai người ông.
Cả hai đều cao lớn.
Ước chừng ít nhất một mét tám.
Một người mặc vest đen, dáng người thẳng tắp, trông như thể đã trải qua huấn luyện đặc biệt.
Người còn lại xắn áo hoodie, bắp cuồn cuộn lộ rõ cánh .
Ôn Dĩ An nhỏ bé đứng áp lực của hai người, vẻ mặt đầy hoảng sợ lúng túng.
“Tôi cũng vô tội mà, các anh tha tôi lần này đi.”
…
20
Tiêu đời .
Tiểu thư Ôn Dĩ An này thực sự bị bắt cóc thật !
Tôi trốn sau bụi cây, đại não vận hành với tốc độ ánh sáng. Thực lực hai bên quá chênh lệch, dùng mưu thôi.
Người ta vẫn bảo, bắt giặc bắt vua .
Tôi lặng lẽ vòng ra sau lưng hai kẻ đó, định đ/á/nh úp tên trông giống cầm đầu nhất. Sau đó nhân hội nháy mắt với Ôn Dĩ An, ra hiệu cô ấy xử lý tên bắp cuồn cuộn kia.
Tôi hít sâu một hơi, nín thở, từng bước từng bước men theo bụi cây mò tới.
Khoảng cách ngày càng gần.
Ba mét.
Hai mét.
“Đại ca” dường như phát hiện ra điều đó, vai khẽ động đậy.
là này!
Tôi lao tới, ôm c/h/ặ/t lấy eo hắn.
OMG, eo của hắn sờ vào cũng chắc thật đấy.
là… hình như hơi mất đà —
“Bõm!”
Một tiếng động vang , bắn tung tóe. đó, âm thanh của một nam một nữ đồng loạt vang :
“Anh!!”
Tôi ngẩn người tại chỗ.
Anh?
Gọi ai là anh vậy?
Tôi về phía đài phun .
Người kia đang lóp ngóp ngồi dậy từ dưới . Mái tóc ướt sũng dính bết vào trán, những giọt lăn từ đầu tóc, lướt qua sống mũi cao vút chảy xuống lớp sơ mi đã trở nên bán trong suốt.
Anh giơ vuốt mặt, chậm rãi mở mắt ra.
Đôi mắt ấy sâu thẳm trầm tĩnh. này lại đang ẩn chứa một cảm xúc khó gọi tên, đối diện thẳng với tôi.
… Ngôn ư?!
Tôi há hốc mồm chẳng thốt nên lời.