Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Chương 12

Tống Kinh Triệt nói Hạ Trì không sao.

Bảo tôi nghỉ ngơi, hôm khác rồi đến thăm.

Nhưng dù sao tai nạn cũng xảy ra sau cậu ấy uống rượu cùng đám của tôi.

Tôi vẫn kiên quyết đi.

tôi quấn lấy đến hết cách, Tống Kinh Triệt đành tìm một xe lăn rồi đẩy tôi sang khoa cấp cứu.

Kết quả, tới nơi đã thấy Hạ Tiểu Hà ngồi ngơ ngác ngoài hành lang, hai vô hồn.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

Tôi vội lăn xe tới hỏi:

chuyện gì vậy?”

Hạ Tiểu Hà ngẩng đầu lên.

“Oa…”

Cô ấy bật nức nở.

Tim tôi thắt lại.

“Hạ Trì sao rồi?”

Cô ấy đến nghẹn ngào, đứt quãng thốt ra vài chữ:

“Không…”

“Không rồi…”

“Khả năng rất lớn…”

Trái tim tôi lập tức chìm xuống đáy vực.

Sau chuẩn lý xong, tôi đẩy cửa phòng cấp cứu.

“Bác sĩ nhẹ tay thôi!”

“Đau!”

“Ôi trời đất ơi!”

Hạ Trì ôm đùi, đau đến mức nhe răng trợn .

“…”

Hạ Tiểu Hà lao tới ôm chầm lấy cậu ấy, đấm liên tục.

“Ai bảo cậu làm anh hùng?”

“Con rắn đó rõ ràng nhắm vào tôi!”

cậu đột nhiên xuất hiện rồi kéo tôi ra!”

Hạ Trì chịu đựng cơn đau xử lý vết thương, vẫn nở nụ cười toe toét.

“Cậu yếu đuối như vậy.”

“Đừng nói rắn cắn.”

“Chỉ cần nó lại gần thôi, chắc cậu đã sợ ngất rồi.”

Y tá trực , tăng ca phải đôi trẻ phát cẩu lương.

Suýt nữa trợn trắng .

“Yên .”

“Rắn không độc.”

“Chỉ vết thương hơi sâu một chút.”

Tôi dở dở cười.

“Hạ Tiểu Hà.”

“Phản ứng rồi của cậu làm tôi tưởng Hạ Trì sắp toi đời rồi chứ.”

Hạ Trì thanh mai nhỏ đến mũi sưng đỏ.

Đột nhiên vẻ lêu lổng ngày thường biến mất.

Thấy vậy, Tống Kinh Triệt liền đẩy cả tôi lẫn xe lăn ra khỏi phòng cấp cứu.

chàng trai bình tĩnh bên cạnh, tôi không nhịn mà trêu chọc:

“Học bá Tống này.”

gái cậu hình như sắp trai rồi.”

Anh chẳng hề .

học Chu.”

“Người theo đuổi cậu hình như vấn đề.”

“Cậu thương mà cậu ta cũng chẳng phát hiện.”

“Người tám lạng kẻ nửa cân thôi.”

Tôi cười lạnh.

“Thất kính, thất kính.”

Anh còn nghiêm túc gật đầu đáp lễ:

“Nhường nhau, nhường nhau.”

Chương 13

hôm đó, Tống Kinh Triệt nhất quyết ở lại bệnh viện trực .

Lý do anh ra nhắn xin lỗi của Hạ Tiểu Hà.

Cô ấy nói không thể buông bỏ Hạ Trì, ở lại chăm sóc cậu ấy.

Anh còn thẳng đoạn nhắn đến trước mặt tôi, giọng điệu bình thản như đọc báo cáo:

bỏ rơi.”

“Khó chịu lắm.”

“Rất đau lòng.”

“Không sẽ làm ra chuyện ngốc nghếch gì.”

Tôi ngơ ngác.

“Thì sao?”

“Liên quan gì đến tôi?”

“Xuất phát từ tình giữa các học…”

“Tôi phải ở lại trực .”

“Tôi không cần.”

“Tôi cần.”

Nghe cả buổi hiểu.

Hóa ra anh tôi ở lại… trực cùng anh.

khuya yên tĩnh.

Không Tống Kinh Triệt dùng siêu năng lực hay siêu nhiều tiền.

Từ hành lang bệnh viện, tôi chuyển thẳng vào phòng VIP một người.

Anh tùy tiện mượn một chăn mỏng rồi nằm trên sofa nhỏ bên cạnh.

Bên tai tiếng hít thở đều đều của anh.

Tôi khẽ gọi:

“Tống Kinh Triệt.”

“Rốt cuộc cậu thật sự nhầm thư tình không?”

“Hay cố ý nói vậy trả đũa việc kiếp trước tôi khẩu thị phi?”

Tiếng hít thở bên cạnh chậm lại.

“Tấm thư đó…”

“Thật sự viết Hạ Tiểu Hà.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Sự im lặng kéo dài như chờ một bản án tuyên bố.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Cậu không hề nhầm đúng không?”

“Lớp của tôi và cô ấy đó vốn không ở cùng một tòa nhà.”

Chuyện này do Tiểu A, fan cuồng số một của Hạ Tiểu Hà, nói tôi .

Điều hòa lớp Hạ Tiểu Hà hỏng.

Cả lớp tạm thời chuyển sang học ở tòa nhà bên cạnh.

Mà đã chuyển suốt mấy tuần rồi.

Cuối cùng, Tống Kinh Triệt lên tiếng:

“Em tôi trả lời thế nào?”

Anh không phủ .

Cũng chẳng thừa .

Anh né tránh.

“Vậy tại sao cậu lại nói nhầm?”

“Còn Hạ Tiểu Hà đến nói với tôi những lời đó?”

Qua chuyến du lịch tốt nghiệp lần này, tôi ra sự của Hạ Tiểu Hà đối với anh hoàn toàn không bằng Hạ Trì.

Tôi ngồi dậy bóng lưng Tống Kinh Triệt.

sofa quá nhỏ.

Anh nằm lên đó, nửa chân còn thò ra ngoài.

Rõ ràng ngủ rất khó chịu.

Nhưng sau tôi không báo gia đình, anh vẫn kiên quyết ở lại.

Suốt quãng đường này, tuy không nói nhiều nhưng anh luôn âm thầm quan và chăm sóc tôi.

Tôi không lời anh nói.

Nhưng tôi những việc anh làm.

Ánh trăng phủ lên người anh một tầng sáng dịu dàng.

Tôi gấp một tờ ghi chú thành máy bay rồi ném về phía anh.

đập trúng, Tống Kinh Triệt ngồi dậy nhặt lên.

Ngay lúc anh định mở ra, tôi bỗng lên tiếng:

“Tống Kinh Triệt.”

“Tôi không ở bên Hạ Trì.”

Trên mảnh chỉ một câu:

“Tôi thích cậu.”

“Cậu đồng ý ở bên tôi không?”

Anh chằm chằm vào hàng chữ ấy rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh ngủ quên mất rồi.

Thế nhưng…

Giọng nói trầm thấp vang lên trong phòng bệnh:

“Thôi bỏ đi.”

“Tôi…”

Bàn tay cầm mảnh của anh dường như run rẩy.

“Cứ coi như…”

“Tôi hối hận rồi.”

“Tôi vẫn cảm thấy…”

“Làm với kiểu con gái như cậu sẽ thoải mái hơn.”

Tôi lập tức kéo chăn trùm kín đầu, cắn chặt môi dưới.

“Ừ.”

“Tôi rồi.”

“Vậy thì…”

“Tạm biệt nhé.”

Từ trong ngực, tôi lấy điện thoại ra, nhắn trường thể thao đã chờ câu trả lời của từ lâu.

“Huấn luyện viên.”

“Em đồng ý cơ hội này.”

Ánh sáng màn hình điện thoại dần tắt.

Những tiếc nuối của kiếp trước.

Những bỏ lỡ của kiếp này.

Cứ tất cả kết thúc trong nay.

Nếu lúc ấy tôi quay đầu lại.

Tôi sẽ thấy Tống Kinh Triệt ngồi ngây người trên sofa.

Hai tay nâng niu máy bay như nâng một báu vật.

Im lặng đến mức giống hệt một pho tượng.

đến trên tờ xuất hiện một vệt nước nhàn nhạt.

Anh vội vàng cất nó đi.

Rồi lặng lẽ nằm xuống.

Ép thật chặt lá thư tỏ tình mỏng manh ấy lên ngực .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.