Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 14
Sau khi xuất viện, tôi và Hạ nhau ăn một bữa cơm.
Tôi nói cậu ấy biết quyết định của mình.
Gương mặt Hạ lập xụ .
“Cậu sắp rồi sao?”
“Vậy chẳng phải tôi hoàn toàn hết hội rồi à?”
Tôi nhìn gương mặt đẹp trai ấy mà không hiểu sao đầu óc lại như thiếu mất một sợi dây thần kinh.
Thật sự buồn cười.
“Tôi với Hạ Tiểu Hà rơi nước.”
“Cậu cứu ai ?”
Hạ ngẩn người.
Mãi lâu sau mới lắp bắp:
“Tôi sẽ cứu…”
Cậu ấy dừng lại.
Gương mặt đỏ trắng.
“Hạ Tiểu Hà.”
“Hồi nhỏ ấy suýt chết đuối trong hồ bơi.”
“Tôi…”
Tôi lấy điện thoại .
Đầu dây kia là giọng của một gái.
“Nghe rõ chưa?”
Hạ nhìn thấy cái tên trên màn hình thì lập bật dậy.
Ly cà phê nóng trên bàn đổ thẳng đũng quần.
Đau đến mức cậu ấy kêu oai oái.
Tôi vội bật loa ngoài rồi giải thích với Hạ Tiểu Hà:
“Nói nhé.”
“Tôi chưa đánh cậu ấy đâu.”
“Nếu tôi tay thật thì không chỉ kêu oai oái như vậy đâu.”
Ngày rời khỏi Thành.
Đám anh em ngày thường thô lỗ mạnh mẽ lại khóc như mưa.
“Chẳng phải chỉ miền năm thôi sao?”
“Có phải không lại nữa đâu!”
“ nói thi vào một trường đại .”
“Chị Chu lại lén chạy xa như vậy, là có ý gì?”
“Đúng đó!”
“Sau này ai giúp bọn em đưa thư tình chị, em nữa?”
Tôi vỗ vai từng người rồi cười:
“Vậy thì tự mình đưa.”
“ nhé.”
“Đừng có đưa nhầm.”
Vốn dĩ Hạ và Hạ Tiểu Hà muốn đến tiễn tôi.
Nhưng tôi sợ nhiều người quá sẽ khiến bầu không khí nên lưu luyến khó xử.
Thế nên dứt khoát chối.
Nhìn thành phố Thành phía sau lưng, trong lòng tôi trăm mối xúc đan xen.
Sau kỳ thi đại , một trường thể thao nổi tiếng miền chủ động liên hệ với tôi.
Họ sẵn sàng cấp bổng toàn phần.
Hy vọng tôi đến đó.
Huấn luyện viên của tôi nói hội này vô hiếm có.
Dù phải trải qua một hai năm huấn luyện khép kín rất khổ cực.
Nhưng nếu biểu hiện tốt khi lên năm , tôi sẽ có hội thành sinh viên trao đổi và nước ngoài đào tạo.
Đối với một vận động viên, đây chính là hội tuyệt vời nhất.
Kiếp có quá nhiều tiếc nuối.
Ban đầu tôi định kiếp này sẽ bù đắp tất cả.
lại phương .
Yêu một người thật ngọt ngào.
đồng phục sinh đến váy cưới.
Bù lại quãng thời gian bỏ lỡ.
Nhưng sau chuyến du lịch tốt nghiệp.
Tôi hoàn toàn buông bỏ chấp niệm với Tống Kinh Triệt.
Bước vào đường hầm lên máy bay.
Tôi bỗng thấy như có người đang nhìn mình.
Nhưng khi quay đầu lại.
Phía sau chẳng có ai.
khi cất cánh, tiếp viên nhắc mọi người tắt điện thoại.
Màn hình hiện lên rất nhiều tin nhắn.
Có lời chúc của thầy .
Có lời tạm biệt của bạn bè.
Và cả hướng dẫn nhập của trường mới.
Trong đó có một bản hướng dẫn sinh hoạt chi tiết gần trường thể thao Thành.
ăn mặc, lại đến bệnh viện xung quanh.
Mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo.
Người gửi là một anh của trường mới.
từng trường cấp với tôi.
Nghĩ đến cuộc sống mới sắp bắt đầu.
Tôi khẽ thở một hơi dài.
Chu Hiểu Hòa.
Cứ chạy về phía .
Đừng quay đầu lại nữa.
Chương 15
Sự khác biệt giữa phương và phương còn lớn hơn tôi tưởng tượng.
khí hậu tới thói quen sinh hoạt, tất cả đều khiến cuộc sống của tôi thành phố mới nên đầy khó khăn.
Những thứ đây chưa từng gây dị ứng, giờ lại khiến thể tôi nổi phản ứng.
Vào yếu đuối và khó chịu nhất, tôi ngồi một mình mép sân vận động rộng lớn, để mặc gió thổi qua rồi lặng lẽ rơi nước mắt.
Tôi tự hỏi mình cả trăm lần.
Tại sao lại chạy xa đến như vậy?
Tôi đồ ăn nhà.
bầu không khí ẩm ướt quen thuộc.
đám anh em của mình.
giác đơn như thủy triều dâng lên từng đợt.
Liệu lựa chọn của tôi có đúng không?
Điện thoại rung lên.
Nước mắt rơi mu bàn tay.
Tôi vội lau mặt rồi mở điện thoại.
Là tin nhắn của anh Đường.
Chính là vị tiền bối gửi tôi cả một “bách khoa toàn thư của trường thể thao” ngay tôi lên máy bay.
Nghe nói tôi bị thủy thổ bất phục, anh ấy chuẩn bị ít đồ, đặt dưới ký túc xá của tôi, dặn tôi lấy.
Sau buổi tập, tôi xách chiếc túi nặng trĩu về phòng.
trong được chia làm tầng.
Tầng đầu tiên là thuốc chống dị ứng, có cả thuốc uống lẫn thuốc bôi.
Tầng thứ hai là trái cây theo mùa của miền .
Còn tầng thứ …
Lại là một bình giữ nhiệt đựng canh gà hầm.
Thịt gà mềm đến mức chạm đầu lưỡi tan .
Ngay cả lớp mỡ nổi trên được vớt sạch một cách cẩn thận.
Mùi vị quen thuộc xộc vào mũi, lập xoa dịu dạ dày và cả nỗi nhà của tôi.
Tôi lập nhắn tin ơn anh Đường.
Nhân tiện còn hỏi anh ấy mua món này đâu.
Mùi vị giống hệt món mẹ tôi nấu.
Mãi một lâu sau mới nhận được hai chữ:
“Bí mật.”
Có lẽ thấy hơi ngại, anh ấy lại bổ sung thêm một câu:
“Em thích là được.”