Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
Không được!
Sao có lợi dụng lúc người ta ốm chứ?
Lương tâm khiến tôi lập tức tỉnh táo lại.
Gần ngay tức khắc, tôi bật dậy, kéo chăn đắp kín cho Thời Húc chạy trối ch//ết khỏi hiện trường.
khi vội vàng đi tắm, mặt tôi còn nóng bừng.
Đứng ngoài ban công hít thở không khí, tôi thấy Nhiên Nhiên túm lấy đuôi A Thái nhét miệng.
“Nhóc loài người to gan!”
A Thái nhanh nhẹn chui khỏi vòng tay cậu bé, ghét bỏ liếm lại cái đuôi.
Nhiên Nhiên bĩu môi.
Tôi đoán cậu bé đói , liền nấu ít cháo thịt nạc cho cậu.
Ăn no xong, Nhiên Nhiên và A Thái nằm phơi nắng cùng nhau.
Hai cái bụng nhỏ đều tròn vo, đáng yêu đến mức chỉ muốn ôm lòng mà xoa.
“Mợ ơi, bao giờ mợ sinh em bé cho cháu chơi vậy?”
Nhiên Nhiên vừa mở miệng đã khiến tôi sững sờ.
Tôi còn kịp trả lời thì A Thái đã kêu .
“Nhóc , chuyện này hỏi cậu cháu chứ.”
“À!”
Nhiên Nhiên lập tức quay đầu.
“Cậu ơi, bao giờ cậu để mợ sinh em bé vậy?”
Cậu bé đầy mong đợi nhìn về phía lưng tôi.
Tôi chậm rãi quay đầu.
Thời Húc cầm cốc nước, nửa cười nửa không.
“Không tôi dạy thằng bé vậy!”
Tôi vội vàng phủi sạch quan hệ.
Mặt Thời Húc hơi đỏ, chắc vừa hạ sốt.
Anh khẽ ho .
Ánh mắt chợt dừng lại trên người A Thái, kinh ngạc :
“Thời Trân? Cuối cùng em cũng chịu về nhà .”
Thời Trân?
Tôi nhìn Thời Húc, lại nhìn A Thái.
A Thái vươn vai, lười biếng cọ chân anh.
“Chẳng lẽ nó chính là tặng hoa cho em sao?”
Tôi gật đầu.
Thời Húc tức đến bật cười.
“Bảo sao hoa trong nhà rụng nhanh vậy. Với tiêu bản bướm chụp mấy hôm trước cũng đột nhiên biến mất.”
A Thái ngang nhiên lăn lộn trên sàn.
Ngược lại, người chột dạ lại là tôi.
“Loài người, đây là lãnh địa của bổn miêu, cô không cần sợ.”
Nó kêu mấy , kiêu ngạo cào đến mức ống quần của Thời Húc bị xước sợi.
Thời Húc bất đắc dĩ bế nó lên, xoa xoa cái bụng mềm.
“Sinh xong à? Đợi dư luận qua đi, anh sẽ đưa em đi triệt sản. Không để em bị đực dụ dỗ chạy ngoài lêu lổng nữa!”
A Thái giãy khỏi tay anh, liếc anh bằng nửa mắt.
“Loài người này chẳng hiểu gì .”
“Tang Bưu quyến rũ đến mức nào chứ? Chúng tôi yêu nhau thật lòng.”
Hiển nhiên Thời Húc không hiểu .
Anh lại ôm A Thái lên, dùng chọc cho Nhiên Nhiên cười khanh khách.
Nhìn Thời Húc làm mặt quỷ dỗ trẻ, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.
Thời Húc thế này…
giống người mà tôi đã quen biết từ thuở ban đầu.
11
Từ mười sáu tuổi, tôi đã bắt đầu đuổi tượng.
Người tôi thích chính là Thời Húc.
Khi đó anh mười chín tuổi.
ảnh đế nổi danh, chỉ là thành viên mờ nhạt trong nhóm nhạc tượng.
Những ấy, nhóm nhạc cực kỳ thịnh hành.
Nhóm của Thời Húc vừa khéo bắt đúng thời cơ.
Nhưng vì thành viên quá đông, mọi người đều chú ý đến giọng ca chính và vũ công chính.
Chẳng có mấy ai là fan của Thời Húc.
Mỗi lần tặng, chỗ của anh luôn vắng vẻ nhất.
Nhưng anh từng thấy xấu hổ.
Luôn cười tủm tỉm nhìn đồng đội mỏi tay.
“Nhìn fan của tôi hiểu chuyện kìa, chẳng nỡ để tôi mỏi tay luôn!”
Anh rất biết trào, lại lạc quan.
Giống mặt trời nhỏ lúc nào cũng vui vẻ.
Còn tôi của tuổi nữ thì nhạy cảm và u tối.
Bị mắc kẹt giữa cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ.
Bị nhấn chìm trong những lời bàn tán của mọi người.
Ngay việc đuổi tượng cũng lén lút cẩn thận.
Dù đã đi rất nhiều buổi tặng, tôi không dám đứng trước mặt Thời Húc.
Ngày nhóm nhạc truyền tin giải tán, tôi chỉ dám ôm cuốn trong tay, đứng từ xa nhìn anh.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, sự ti nóng bỏng khiến tôi vội cúi đầu.
“Chào em, anh có tặng cho em được không?”
Giọng mang ý cười vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Giống ánh mặt trời bất ngờ xua tan mây đen, chiếu thẳng thế giới u ám của tôi.
Lúc ngẩng đầu lên, đôi mắt phản chiếu khuôn mặt hoang mang, bất an của tôi.
Anh nhiên rút cuốn trong tay tôi .
Nhìn bìa , anh kinh ngạc cười lớn.
“Wow! Bìa của em là anh này!”
“Anh được không?”
Tôi gật đầu.
Nhìn anh nghiêm túc dùng bút dạ viết viết vẽ vẽ, cảm giác hạnh phúc to lớn đến mức chẳng chân thực.
Những fan ở hàng bên cạnh đều ngạc nhiên nhìn cách đuổi tượng không giống ai của chúng tôi.
Ánh mắt hâm mộ của họ khiến tôi lần đầu tiên cảm nhận được niềm hào đã mất từ lâu.
“Xong !”
Thời Húc đưa cuốn cho tôi.
đó lại rất nhiên cầm điện thoại của tôi lên, mở camera.
Tách!
sáng sủa đẹp trai làm động tác siêu ngầu trước ống kính.
Bên cạnh là cô gái kinh ngạc nhìn anh, khóe môi cong lên chẳng che giấu.
“Không cần cảm ơn đâu nhé!”
Anh cười trả điện thoại lại cho tôi.
Cuốn trong tay mở .
Trên đó là hàng chữ phóng khoáng:
【Đừng sợ, hãy mạnh dạn bước về phía trước nhé!】
Anh xoay người đi lên sân khấu.
Tôi bỗng gọi anh lại.
Đến lúc cất , tôi phát hiện bản thân còn nghĩ gì.
“Em… em sẽ cố gắng để có đứng cạnh anh!”
Giọng mang nấc.
Nước mắt cũng đó rơi xuống.
Bao cảm xúc hỗn loạn của tuổi thanh xuân bỗng bùng nổ.
Thời Húc quay đầu lại.
Mỉm cười bằng khẩu hình:
“Cố lên.”
Về , vì mục tiêu ấy, tôi bước chân giới giải trí.
Nỗ lực để trở thành người có ngồi cùng hàng với anh trong lễ trao giải.
Thế nhưng nhiều chìm nổi trong làng giải trí, sự phóng khoáng của ấy đã dần biến thành nụ cười xa cách nơi khóe môi.
Ai cũng gọi ảnh đế Thời Húc là nam cấm dục lạnh lùng.
Chỉ có tôi…
luôn nhớ về cậu vô tư, lạc quan nào.