Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Tôi và Tạ Sở Hành ngồi trên sofa.
Thời Húc bế Nhiên Nhiên giao lại cho tôi, còn bản thân thì phòng .
Anh vô cùng hiểu chuyện, chủ động để lại không gian cho chúng tôi.
Nhiên Nhiên trừng mắt nhìn Tạ Sở Hành.
“Không được cướp mợ của cháu!”
không khách khí, giơ móng vuốt tặng cho Tạ Sở Hành một cú “miêu miêu quyền”.
Tạ Sở Hành ôm đầy tủi thân.
“Ai biết mọi chuyện lại oái oăm như thế chứ.”
“Tôi còn tưởng tiểu thuyết sự ra ngoài đời cơ.”
Tôi không nhịn được, đá cho anh ta một cái.
“ ơn anh nhé, đúng là biết hy sinh vì người khác đấy!”
“Nào là tôi muốn làm mẹ kế cho con anh.”
“Tôi không hiểu nổi .”
“Chẳng anh đang cùng bạn gái đi nghỉ ở nước ngoài ? vẫn còn rảnh để ý tới tôi?”
Không biết có ảo giác hay không…
Hình như tôi vừa nghe tiếng cửa phòng “cạch” một cái.
Tạ Sở Hành tháo kính râm xuống.
Đôi mắt đỏ hoe, ngấn đầy nước mắt.
“Miên Miên…”
“Cô ấy bỏ anh .”
“Cô ấy khi ở bên anh mới ra, trái tim mình từ đầu cuối vẫn hướng về bạn trai cũ…”
Tôi vội vàng giơ tay ngăn lại.
Thì ra lại là thất tình chạy tìm tôi an ủi.
Tạ Sở Hành vừa lau nước mắt vừa tiếp tục lẩm bẩm:
“Miên Miên…”
“Anh mệt .”
“Anh đang nghĩ hay là nghe lời mẹ anh, hai chúng ta kết hôn đi.”
“Không được!”
Hai giọng đồng thời vang lên.
Một giọng non nớt thuộc về Nhiên Nhiên.
Còn giọng còn lại…
Tôi quay đầu lại.
Không biết từ lúc nào, cửa phòng mở ra.
Thời Húc đứng ở đó.
Gương lạnh mức như phủ một tầng băng.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm Tạ Sở Hành.
Khí áp quanh người thấp đáng sợ.
Rõ ràng vừa nãy còn là người chủ động nhường không gian cho chúng tôi.
Thế giờ đây…
Ảnh đế đại nhân lại đang nổi giận . 😆
Thời Húc ra ánh mắt kinh ngạc của tôi, liền hắng giọng.
“Ý tôi là… kết hôn dựa trên tình yêu.”
“Tạ Sở Hành, là đàn ông thì đừng sợ bị tổn thương vì tình .”
Tạ Sở Hành lập tức lộ vẻ xúc động như vừa gặp được tri kỷ.
Người vừa nãy còn phòng bị đủ điều, giờ đây lại hận không lập tức xông lên kết nghĩa anh em với Thời Húc.
Nhìn chóp tai hơi đỏ của anh, một suy đoán táo bạo chợt nảy sinh trong lòng tôi.
Không nào…
Đừng mơ mộng .
Hai người quen nhau còn chưa được bao lâu .
Tôi cố gắng tự nhủ như vậy.
Nhưng trong lòng vẫn không nhịn được vui vẻ, thậm chí còn tham lam muốn vui thêm một chút .
nhảy lên đùi tôi, đôi mắt vàng óng chăm chú nhìn tôi.
“Loài người.”
“Cô vẫn chưa trả lời tôi.”
“Có cô thích đàn em của mèo không?”
15
Tôi bế ra ban công.
Ánh trời ấm áp phủ lên người.
Tôi nhẹ nhàng gãi cằm cho nó, thoải mái nheo mắt lại.
“Ừm.”
“Tôi rất thích Thời Húc.”
Giọng của tôi tan biến trong gió.
giật giật đôi tai, không biết có nghe hay không.
Mười năm theo đuổi thần tượng đủ để tôi phân biệt rõ ngưỡng mộ và yêu thích.
Có lẽ trước khi chân giới giải trí, tôi vẫn coi anh như ngọn hải đăng xa xôi biển cả, mãi mãi không chạm tới.
Nhưng khi nghề, khoảng cách chúng tôi dần được kéo gần lại.
Dù là qua lời kể của những người xung quanh.
Hay những lần tuyên truyền phim mới, vô số lượt chuyển tiếp và chia sẻ.
Tôi vẫn nhìn bóng dáng dịu dàng, lương thiện ấy của anh.
Có một chuyện tôi dối.
ra trước cả lễ trao giải, tôi và Thời Húc từng gặp nhau.
là…
Anh không biết người đó là tôi.
Khi ấy tôi vừa mới nghề.
Vì yêu cầu của vai diễn, trên tôi được hóa trang đầy những vết sẹo chân đáng sợ.
Nhìn gương, chính tôi suýt không ra mình.
khi hoàn thành cảnh quay, mọi người tan làm từ sớm.
Tôi lại chẳng tìm được ai giúp tẩy trang.
có giữ nguyên bộ dạng ấy đi về.
Đêm khuya.
Vài người đi đường nhìn tôi đều tránh xa.
Ngay cả tài xế taxi không dám chở.
Tuyết rơi lất phất.
Nhìn trên bản đồ vẫn còn bảy cây số mới tới nơi, tôi bỗng tuyệt vọng.
Đúng lúc tôi ôm lấy hai cánh tay, ngồi xổm bên đường bật khóc…
Một chiếc xe bảo mẫu chậm rãi dừng lại trước .
giác lạnh lẽo trên người bỗng không còn tăng thêm .
Tôi ngẩng đầu lên.
Là Thời Húc.
Anh đang cầm ô che cho tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chồng chéo lên nhau.
Anh giống hệt chàng trai năm mười chín tuổi.
lúc tôi bất lực nhất…
Anh lại một lần về phía tôi.
Tựa như vị thần thuộc mình tôi.
khi lên xe, Kiều Ca nhỏ giọng trách Thời Húc vài câu.
Rõ ràng anh ấy không tán thành việc này.
Thế nhưng Thời Húc cười.
“Không .”
“Dù gì… này tôi chưa chắc còn có làm ngôi .”
“Vì ?”
Gần như theo phản xạ, tôi lập tức lên tiếng.
Thời Húc hơi ngạc nhiên nhìn tôi.
Nhưng anh không trả lời.
nhàn nhạt cười một tiếng.
Tôi lập tức ra mình lỡ lời.
Khi đó, anh vừa chuyển từ thần tượng sang làm diễn viên.
Bị cư dân mạng chê bai diễn xuất.
Thậm chí còn có anti-fan hô hào anh mau chóng rời khỏi giới giải trí.
“Tôi…”
“Tôi là fan của anh.”
“Có rất nhiều người ủng hộ anh.”
“Anh đừng từ bỏ giấc mơ của mình.”
“Xin hãy mạnh dạn về phía trước!”
Tôi không biết an ủi anh thế nào.
có đem những lời năm xưa anh từng với mình trả lại cho anh.
Bảy cây số vốn chẳng quá xa.
Vừa dứt lời, xe dừng lại.
Cửa xe mở ra.
Gương anh chìm trong bóng tối, mãi không đáp lại.
Tôi ơn xuống xe.
Đúng lúc ấy, giọng của Thời Húc vang lên phía .
“Được.”
“Tôi sẽ cố gắng.”
Tôi quay đầu nhìn lại.
Anh vẫn cười như ngày trước.
Vẫn là nụ cười rực rỡ ấy.
Anh giơ tay vẫy chào tôi.
màn tuyết bay ngập trời.
Trái tim tôi theo đó rung động.
giây phút ấy…
Tôi bỗng ra.
Đối với vị thần của mình…
Tôi sinh ra một loại tham niệm không nên có.