Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

3

“Rất vui được làm quen với em.” Giọng nói của Hứa Nam Chu kéo tôi khỏi dòng ký ức.

Tôi giữ vững thái độ chuyên nghiệp, khách sáo đáp: “Cảm ơn Hứa tổng đã phối hợp hôm nay. Khi nào bài phỏng vấn được phát sóng, bên tôi sẽ thông thư ký của anh sau.”

“OK, không thành vấn đề.”

Hứa Nam Chu định nói gì đó nữa, nhưng tôi đã vội vàng tìm cớ: “Chúng tôi còn phải về đài giao tư liệu gấp, xin phép đi trước.”

Mãi đến khi ngồi xe taxi, tôi dám thở hắt một hơi. Tại sao lại lại anh chứ? Nước mắt tôi không tự chủ được mà rơi lã chã. Rõ ràng đã quyết định phải quên đi, tại sao anh lại xuất hiện, dễ dàng khuấy động mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi đến vậy. Tôi ghét sự yếu đuối của bản thân, nước mắt cứ tuôn một nhiều.

“Có phải tổ gây áp lực lớn quá không, sao tự dưng em lại khóc ?” Anh Vương tưởng tôi chuyện gì, vội an ủi: “Hôm nay phỏng vấn thuận lợi, tư liệu đủ dùng rồi, tổ chắc chắn không làm khó em đâu.”

Nghĩ đến chiếc nhẫn ngón áp út của Hứa Nam Chu, lòng tôi lại càng thắt lại. tốt nghiệp cấp năm ấy, Hứa Nam Chu đã là sinh viên đại học năm nhất. có thể thi đỗ trường của anh, năm lớp mười hai tôi đã điên cuồng lao học tập. Nhưng khi nhìn bức thư tình mình tự tay đưa đi lại nằm trạm thu mua phế liệu, trái tim tôi đã vỡ vụn.

Tôi không dám mắt mình. Khi tôi đuổi ngoài, chỉ còn kịp nhìn bóng lưng anh đi về phía cổng trường. Đứng đợi anh đó là một cô gái mặc váy trắng – Nghênh. đại học, Nghênh càng có khí chất hơn. Cô ấy học cùng lớp với Hứa Nam Chu suốt năm cấp , hai người thường xuyên cùng tham gia các cuộc thi vật lý, thành tích ngang ngửa nhau. Trong trường ai cũng đồn họ là một cặp trời sinh.

Chỉ là tôi không ngờ, bẵng đi mấy năm, mối quan hệ của họ lại khăng khít đến vậy. Nghênh còn cùng anh đi đón Hứa . Khoảnh khắc đó, tôi mình nực cười như một chú hề. Sự rung động đầu đời cũng đó mà dừng lại mùa hè năm mười tám tuổi.

4

điền nguyện vọng, tôi đã xóa tên ngôi trường của Hứa Nam Chu, đổi sang một trường đại học truyền thông hàng đầu Bắc, học ngành chí. đến khi tốt nghiệp, tôi trở về đài truyền hình tỉnh làm . Điều tôi không ngờ nhất là về được một tuần, tôi đã chạm mặt anh một cách đột ngột .

Buổi tối nằm giường, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Điện thoại bỗng vang tiếng thông nhắn:

【Gia Hòa, sao cậu về nước rồi mà chẳng liên lạc với mình ?】

【Hu hu, mình nhớ cậu chết đi được. Những cậu không Nam Châu, cậu không mình cô đơn nào đâu.】

【Nếu không phải tên Lương Gia Minh kia lỡ miệng nói , mình còn chẳng cậu đã về đấy.】

nhắn của Hứa . Trong lòng tôi dâng một nỗi áy náy muộn màng. Sau khi đại học, tôi cố tình giữ khoảng cách với Hứa , chỉ vì sợ bản thân không kìm được mà dò hỏi tức của Hứa Nam Chu. Tôi nhìn màn hình, gõ phím:

【Mình về được một tuần, công bận rộn quá, chưa kịp cậu thôi.】

Rất nhanh, màn hình lại sáng .

Hứa May Mắn: 【Lâu lắm không rồi, cuối tuần sau mình tổ chức tiệc sinh nhật, mình muốn mời cậu đến dự, cậu đi được chứ?】

Tôi kiểm tra lịch trình chủ nhật tuần sau trống, phòng ốc cũng đã thuê xong xuôi, liền trả lời: 【Được chứ, hẹn cậu sinh nhật nhé~】

Hứa vui vẻ gửi lại một nhắn thoại: “Địa điểm cụ thể lát nữa mình gửi nhé, nhớ mặc thật đẹp đấy.”

5

Khi trở lại đài dựng clip phỏng vấn, tôi cứ dán mắt gương mặt điển trai màn hình máy tính. Các đường nét của Hứa Nam Chu đã trở nên góc cạnh, lập thể hơn trước. Điều duy nhất không đổi là cảm giác thiếu niên thuần người anh vẫn chưa hề phai nhạt.

Một đồng nghiệp đi ngang , nhìn Hứa Nam Chu màn hình liền bật chế độ “mê trai”: “Gia Hòa, em đi phỏng vấn Hứa Nam Chu đấy à? Anh ấy là nam thần trường đại học bọn chị đấy!”

Tôi không kìm được mà dò hỏi: “Anh ấy trường đại học nổi tiếng lắm ạ?”

nhớ lại: “Cực kỳ nổi tiếng luôn, bao nhiêu đứa con gái muốn xin WeChat của anh ấy, tiếc là đều bị từ chối thẳng thừng. Nói chung là cao lãnh lắm, khó đuổi cực kỳ.”

Nghĩ đến chuyện bẽ bàng năm xưa, tôi bỗng thật gượng gạo. Đúng là rất khó đuổi.

Tôi cẩn thận hỏi thêm một câu: “ hồi đại học anh ấy có yêu ai không chị?”

ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Cái chị không rõ lắm, nhưng thường xuyên có một cô gái đi cùng anh ấy, hình như họ thì phải.”

Ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng tôi lập tức tắt lịm. Hóa thực sự là Nghênh. hôm trước tổ nghe nói tôi và Hứa Nam Chu là bạn học cũ thời cấp nên tạm thời giao tôi. không nhịn được mà hóng hớt: “Nghe nói em và Hứa Nam Chu là bạn học cũ, em làm cách nào mà thuyết phục được anh ấy nhận lời phỏng vấn ?”

Nghĩ đến dáng vẻ chật vật của mình hôm lại, tôi đáp: “Chắc là hôm đó anh ấy vừa vặn có thời gian rảnh thôi ạ.”

ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi, tò mò ăn dưa: “ hồi cấp em có nghe danh Hứa Nam Chu không?”

Tôi thành thật: “Khắp trường không ai là không anh ấy.”

một mặt sùng bái: “Nam thần đúng là xuất sắc, chỉ tiếc là chậu đã có hoa rồi.”

Sau khi bản dựng thô hoàn thành, tổ gọi tôi văn phòng: “Thư ký của Hứa tổng vừa lại, họ muốn xem trước bản dựng thô của buổi phỏng vấn, em xem khi nào tiện mang họ?”

Tim tôi thắt lại, vội vàng nhận lời: “ lát nữa em bảo anh Vương mang .”

Tổ nhíu mày: “À Tiểu Trần, thư ký của Hứa tổng nói hy vọng người trực tiếp phỏng vấn mang tiện trao đổi nếu cần cắt sửa. Đài mình rất coi trọng bài phỏng vấn nhân vật lần , em chắc cũng không muốn làm hỏng chứ?”

Tôi tổ đang nhắc nhở mình. vượt kỳ thử , tôi cắn răng nhận : “Vâng, tan làm em mang một chuyến.”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.